- Tên Ebook: Tình Yêu - Tự Do - Một Mình
- Loại file: PDF
- Dung lượng: 1 MB
- Số trang: 185
LINH TẢI:
TRÍCH DẪN:
OSHO Tình yêu, tự do, một mình Công án về mối quan hệ HÀ NỘI 9/2009 | | OSHO Love, freedom, alone The Koan of Relationships ©OSHO INTERNATIONAL FOUNDATION Tình yêu, tự do, một mình | | | i 27/02/2010 - 1/ 1 ii | Mục lục Phần bốn - Một mình .......................................... 245 Chương mười bốn Một mình là bản tính của bạn ..... 247 Chương mười lăm Người lạ với bản thân mình ........ 257 Chương mười sáu Một mình và được chọn ............. 259 Chương mười bẩy Sư tử và cừu .......................... 283 Lời giới thiệu ....................................................... iii Phần một - Tình yêu ........................................... 1 Chương một Uỷ mị ............................................. 3 Báo trước Hai đàn bà và một sư ........................... 309 Lời bạt Nắm lấy nghịch lí ...................................... 339 Về Osho ............................................................... 351 Chương hai Thực và giả - Bước đầu tiên .......... 7 Chương ba Đức hạnh của ích kỉ ........................ 25 Chương bốn Gắn bó với cái không .................... 31 Phần hai - Từ thân thuộc tới việc quan hệ .... 77 Chương năm Tuần trăng mật không bao giờ chấm dứt ....................... 79 Chương sáu Từ thèm khát tới yêu tới yêu thương . 85 Chương bẩy Để có khoảng cách .................... 91 Chương tám Công án về thân thuộc ................. 99 Phần ba - Tự do ..................................................... 145 Chương chín Tabula Rasa ..................................... 147 Chương mười Sự nô lệ nền tảng ........................... 155 Chương mười một Đề phòng giáo hoàng .............. 173 Chương mười hai Có cuộc sống sau dục không?... 185 Chương mười ba Điều đó xảy ra ở một làng .......... 199 | iii 27/02/2010 - 1/ 2 iv | Socrates nói, "Người công phu điều huyền diệu của yêu..." Thèm khát chẳng có điều huyền diệu nào. Nó Lời giới thiệu đơn giản là trò chơi sinh học; mọi con vật, mọi con chim, mọi cái cây đều biết về nó. Chắc chắn tình yêu có điều huyền diệu sẽ hoàn toàn khác với tình yêu mà bạn vẫn thường quen thuộc. Người công phu điều huyền diệu của yêu sẽ trong tiếp xúc không chỉ với phản xạ, mà với bản thân chân lí. Trong Symposium của Plato, Socrates nói: Tình yêu này, cái có thể trở thành tiếp xúc với bản Người công phu điều huyền diệu của yêu sẽ trong tiếp xúc không chỉ với cái phản xạ, mà với bản thân chân lí. Để biết ân huệ này của bản tính con người, người ta không thể tìm đâu ra người giúp đỡ tốt hơn là tình yêu. thân chân lí, nảy sinh chỉ từ tâm thức của bạn - không từ thân thể bạn, mà từ bản thể cốt lõi bên trong nhất. Thèm khát nảy sinh từ thân thể bạn, tình yêu nảy sinh từ tâm thức bạn. Nhưng mọi người không biết tâm thức của mình, và hiểu lầm cứ tiếp diễn mãi - thèm khát thân thể của họ được lấy làm tình yêu. Rất ít người trên thế giới này biết được tới yêu. Đó Tôi đã từng cả đời bình luận về yêu, theo cả nghìn cách khác nhau, nhưng thông điệp là một. Chỉ một điều nền tảng cần phải được ghi nhớ: Nó không phải là tình yêu mà bạn vẫn nghĩ là tình yêu đâu. Cả Socrates không nói về tình yêu đó mà tôi cũng không nói về nó. Yêu bạn biết không là gì ngoài thôi thúc sinh học; nó phụ thuộc vào hệ thống hoá chất của bạn và hoóc môn của bạn. Nó có thể bị thay đổi rất dễ dàng - một thay đổi nhỏ trong hệ thống hoá chất của bạn và tình yêu mà bạn nghĩ là "chân lí tối thượng" sẽ đơn giản biến mất. Bạn đã gọi thèm khát là "tình yêu." Phân biệt này đáng được ghi nhớ. là những người đã trở nên im lặng thế, an bình thế... và từ im lặng và an bình đó họ đi vào tiếp xúc với bản thể bên trong nhất của mình, linh hồn họ. Một khi bạn trong tiếp xúc với linh hồn mình, tình yêu của bạn trở thành không chỉ là thân thuộc mà đơn giản là cái bóng của bạn. Dù bạn đi đâu, dù bạn đi tới bất kì ai, bạn cũng đều yêu. Ngay bây giờ, điều bạn gọi là yêu mới chỉ hướng tới ai đó, hạn chế vào ai đó. Và tình yêu lại không phải là hiện tượng có thể bị giới hạn. Bạn có thể có nó trong bàn tay để mở, nhưng bạn không thể có nó trong bàn tay nắm của mình được. Khoảnh khắc tay bạn nắm lại, chúng thành trống rỗng. Khoảnh khắc tay bạn mở ra, cái toàn thể của sự tồn tại lại có sẵn cho bạn. | Socrates đúng: Người biết tình yêu cũng biết chân lí, bởi vì chúng chỉ là hai cái tên của một kinh nghiệm. Và nếu bạn còn chưa biết tới chân lí, nhớ rằng bạn vẫn còn chưa biết tới tình yêu đâu. Để biết ân huệ này của bản tính con người, người ta không thể tìm đâu ra người giúp đỡ tốt hơn là tình yêu. v 27/02/2010 - 1/ 3 vi | | Phần một Tình yêu Bạn sẽ ngạc nhiên mà biết rằng từ tiếng Anh cho yêu love bắt nguồn từ từ tiếng Phạn lobha; lobha nghĩa là tham lam. Có thể đấy chỉ là tình cờ mà từ tiếng Anh love đã phát triển từ từ tiếng Phạn mang nghĩa tham lam, nhưng cảm giác của tôi là ở chỗ điều đó không thể là tình cờ được. Phải có cái gì đó bí ẩn đằng sau nó, phải có lí do giả kim thuật nào đó đằng sau nó. Thực tế, tham lam được hiểu thấu trở thành tình yêu. Chính tham lam, lobha, được hiểu thấu khéo, trở thành tình yêu. Tình yêu là chia sẻ; tham lam là tích trữ. Tham lam chỉ muốn lấy và không bao giờ cho, còn yêu chỉ biết cho mà không bao giờ đòi cái gì đền đáp lại; nó là chia sẻ vô điều kiện. Có thể có lí do giả kim thuật nào đó mà lobha đã trở thành love trong tiếng Anh. Lobha trở thành love khi có liên quan tới giả kim thuật nội tâm. 1 27/02/2010 - 1/ 1 2 | | 3 27/02/2010 - 1/ 2 4 | nó cứ dường như đó là nghĩa vụ - thế thì toàn thể niềm vui sẽ mất đi. Và đừng cảm thấy rằng bạn đang làm ơn Chương một cho người khác, đừng bao giờ, thậm chí đừng có điều đó trong một khoảnh khắc. Tình yêu không bao giờ là Uỷ mị gia ơn. Ngược lại, khi ai đó nhận tình yêu của bạn, bạn cảm thấy biết ơn. Tình yêu mang tính biết ơn rằng nó đã được chấp nhận. Tình yêu chưa bao giờ chờ đợi được ban thưởng, thậm chí không đợi cả được cám ơn. Nếu cám ơn tới từ phía bên kia, tình yêu bao giờ cũng ngạc nhiên - nó là ngạc nhiên hài lòng, bởi vì không có trông đợi. Bạn không thể thất vọng với tình yêu thực được, bởi vì không có trông đợi ngay chỗ đầu tiên. Và bạn không Tình yêu không phải là điều vẫn thường được hiểu thể đáp ứng được cho tình yêu giả bởi vì nó bắt rễ trong bởi từ này. Tình yêu thông thường chỉ là sự giả dạng; trông đợi rằng bất kì cái gì được làm bao giờ cũng vẫn cái gì đó khác đang ẩn kín đằng sau nó. Tình yêu thực là không đủ. Trông đợi của nó quá lớn, chẳng ai có thể đáp hiện tượng hoàn toàn khác. Tình yêu thường là đòi hỏi, ứng được cho nó cả. Cho nên tình yêu giả bao giờ cũng tình yêu thực là chia sẻ. Nó không biết gì tới đòi hỏi; nó đem tới thất vọng, còn tình yêu thật bao giờ cũng đem biết niềm vui của việc cho. tới mãn nguyện. Tình yêu thông thường giả vờ quá nhiều. Tình yêu Và khi tôi nói, "Trở thành người phục vụ của tình thực không giả vờ; nó đơn giản có đấy. Tình yêu thông yêu," tôi không nói trở thành người phục vụ của ai đó thường trở thành gần như tương tư, ẻo lả, ướt át, cái bạn mà bạn yêu đâu, không, không phải thế chút nào. Tôi vẫn gọi là "uỷ mị." Nó phát lợm giọng, nó phát buồn không nói trở thành người phục vụ của người yêu. Tôi nôn. Tình yêu thực là nuôi dưỡng, nó làm mạnh cho nói trở thành người phục vụ của tình yêu. Ý tưởng thuần linh hồn bạn. Tình yêu thường chỉ nuôi dưỡng cho bản khiết về tình yêu nên được tôn thờ. Người yêu của bạn ngã bạn - không phải là bạn thực mà là bạn giả. Cái giả chỉ là một trong những hình dạng của ý tưởng thuần bao giờ cũng nuôi dưỡng cái giả, nhớ lấy; và cái thực khiết đó, và toàn thể sự tồn tại không chứa đựng gì nuôi dưỡng cái thực. ngoài hàng triệu hình dạng của ý tưởng thuần khiết đó. Trở thành người phục vụ cho tình yêu thực - và điều đó nghĩa là trở thành người phục vụ cho tình yêu trong thuần khiết tối thượng của nó. Cho đi, chia sẻ bất kì cái gì bạn có, chia sẻ và tận hưởng việc chia sẻ. Đừng làm Hoa là một ý tưởng, một hình dạng, trăng lại là hình dạng khác, người yêu của bạn lại là hình dạng khác... con bạn, mẹ bạn, bố bạn, họ tất cả đều là những hình dạng, tất cả đều là những con sóng trong đại dương của | 5 27/02/2010 - 1/ 3 6 | tình yêu. Nhưng đừng bao giờ trở thành người phục vụ tính tới - nhưng không lo lắng. Nó sẽ không đáp ứng của người yêu. Bao giờ cũng nhớ rằng người yêu của cho bất kì nhu cầu không thực nào; nó sẽ không đáp bạn chỉ một cách diễn đạt tí hon. ứng cho bất kì ý tưởng độc hại nào trong người khác. Phục vụ tình yêu qua người yêu, để cho bạn không Tìm vào bên trong, thiền về tình yêu, thực nghiệm bao giờ trở nên bị gắn bó với người yêu. Và khi người đi. Tình yêu là thực nghiệm lớn lao nhất trong cuộc ta không bị gắn bó với người yêu, tình yêu đạt tới sống, và những người sống mà không thực nghiệm bằng những đỉnh cao nhất của nó. Khoảnh khắc người ta bị năng lượng tình yêu thì sẽ không bao giờ biết cuộc sống gắn bó, người ta bắt đầu tụt xuống thấp. Gắn bó là một là gì. Họ sẽ chỉ vẫn còn trên bề mặt mà không đi vào loại hấp dẫn - không gắn bó mới là ân huệ. Tình yêu giả trong chiều sâu của nó. là cái tên khác cho gắn bó; tình yêu thực rất tách rời. Giáo huấn của tôi là hướng theo tình yêu. Tôi có thể Tình yêu giả biểu lộ lo lắng quá nhiều - nó bao giờ vứt bỏ từ Thượng đế rất dễ dàng - chẳng có vấn đề gì - cũng lo lắng. Tình yêu thực ân cần chu đáo nhưng nhưng tôi không thể vứt bỏ được từ tình yêu. Nếu tôi không lo lắng. Nếu bạn thực sự yêu một người, bạn sẽ phải chọn giữa từ tình yêu và Thượng đế, tôi sẽ chọn ân cần chu đáo với nhu cầu thực của người đó nhưng tình yêu; tôi sẽ quên tất cả về Thượng đế, bởi vì những bạn sẽ không biểu lộ lo lắng không cần thiết tới cái ngu người biết tới tình yêu nhất định biết tới Thượng đế. xuẩn của người đó, những ý nghĩ kì cục ngu xuẩn của Nhưng không có điều ngược lại. Nhưng người nghĩ về người đó. Bạn sẽ chăm nom tới các nhu cầu của người Thượng đế và triết lí hoá về Thượng đế chẳng bao giờ đó, nhưng bạn không có đó để đáp ứng các ham muốn biết về tình yêu cả - và sẽ chẳng bao giờ biết về Thượng hão huyền của người đó. Bạn sẽ không đáp ứng cái gì đế nữa. thực sự sẽ làm hại cho người đó. Chẳng hạn, bạn sẽ không đáp ứng bản ngã của người đó, mặc dầu bản ngã của người đó sẽ đòi hỏi. Người quá lo lắng, gắn bó, sẽ đáp ứng cho đòi hỏi của bản ngã - điều đó nghĩa là bạn đang đầu độc người yêu của mình. Ân cần chu đáo nghĩa là bạn sẽ thấy điều này không phải là nhu cầu thực sự mà là nhu cầu của bản ngã; bạn sẽ không đáp ứng nó. Tình yêu biết từ bi nhưng không lo lắng. Đôi khi nó cứng rắn, bởi vì đôi khi nó cần cứng rắn. Đôi khi nó rất xa cách. Nếu xa cách là có ích, nó chính là xa cách. Đôi khi nó rất lạnh nhạt; nếu nó cần phải lạnh nhạt thì nó lạnh nhạt. Bất kì cái gì là nhu cầu, tình yêu đều chu đáo | 7 27/02/2010 - 1/ 4 8 | Tình yêu làm cho bạn mang tính nổi dậy, cách mạng. Tình yêu cho bạn đôi cánh bay lên cao. Tình yêu Chương hai cho bạn sáng suốt trong mọi việc, để cho không ai có thể lừa được bạn, khai thác bạn, áp bức bạn. Và các tu sĩ Thực và giả - Bước đầu tiên và chính khách tồn tại chỉ trên máu của bạn; họ tồn tại chỉ trên bóc lột. Tất cả các tu sĩ và chính khách đều là kẻ ăn bám. Để làm cho bạn yếu đuối về tâm linh họ đã tìm ra một phương pháp chắc chắn, đảm bảo một trăm phần trăm, và đó là dạy bạn không yêu bản thân mình. Bởi vì nếu một người không yêu bản thân mình thì người đó không thể yêu được ai khác cả. Giáo lí này rất thủ đoạn - họ Yêu bản thân mình và quan sát - hôm nay, ngày nói, "Yêu người khác"... bởi vì họ biết rằng nếu bạn mai, luôn luôn không thể yêu được bản thân mình, bạn không thể yêu được chút nào. Nhưng họ cứ nói, "yêu người khác, yêu Chúng ta bắt đầu với một trong những giáo huấn sâu sắc nhất của Phật Gautam: nhân loại, yêu Thượng đế, yêu tự nhiên, yêu vợ bạn, chồng bạn, bố mẹ bạn." Nhưng đừng yêu bản thân mình - bởi vì yêu bản thân mình là ích kỉ theo họ. Họ kết án Yêu bản thân mình. việc tự yêu mình vì họ không kết án cái gì khác. Và họ đã làm cho giáo lí của họ có vẻ rất logic. Họ Bạn đã được dạy chính điều đối lập lại trong mọi nói, "Nếu bạn yêu bản thân mình bạn sẽ trở thành kẻ truyền thống trên thế giới - tất cả các nền văn minh, tất bản ngã; nếu bạn yêu bản thân mình bạn sẽ trở thành cả các nền văn hoá, tất cả các nhà thờ. Họ nói: Yêu quá chăm chút cho bản thân mình." Điều đó là không người khác, đừng yêu bản thân mình. Và chắc chắn có đúng. chiến lược tinh ranh đằng sau giáo lí của họ. Người yêu mình thấy rằng không có bản ngã trong Tình yêu là chất nuôi dưỡng cho linh hồn. Cũng mình. Chính bởi việc yêu người khác mà không yêu như thức ăn dành cho thân thể, tình yêu dành cho linh mình, bởi việc cố gắng yêu người khác, mà bản ngã mới hồn. Không có thức ăn thân thể yếu đuối, không có tình phát sinh. Những nhà truyền giáo, những nhà cải cách yêu linh hồn yếu đuối. Và không nhà nước nào, không xã hội, những đầy tớ xã hội đều có bản ngã lớn nhất trên nhà thờ nào, không quyền lợi được đầu tư nào đã từng thế giới - một cách tự nhiên, bởi vì họ tự coi mình là muốn mọi người có linh hồn mạnh mẽ, bởi vì người có những người siêu phàm. Họ không bình thường - người năng lượng tâm linh nhất định là người nổi dậy. | 9 27/02/2010 - 1/ 5 10 | thường yêu bản thân họ. Họ yêu người khác, họ yêu gia ân cho mình bằng việc tiếp nhận món quà của mình, những ý tưởng lớn, họ yêu Thượng đế. không phải là bác bỏ nó." Và tất cả tình yêu của họ đều giả, bởi vì tất cả tình Con người của nghĩa vụ nghĩ, "Ta cao hơn, ta tâm yêu của họ đều không có gốc rễ nào. linh, phi thường. Nhìn cách ta phục vụ mọi người đây!" Người yêu bản thân mình lấy bước đầu tiên tiến tới tình yêu thực. Điều đó cũng giống như ném hòn đá vào cái hồ im lặng: đầu tiên, những gợn sóng hình tròn sẽ nảy sinh quanh hòn đá, rất gần với hòn đá - một cách tự nhiên, chúng còn có thể nảy sinh ở chỗ nào khác được? Những đầy tớ của nhân dân này là những người giả dối nhất trên thế giới, và gây tác hại nhất nữa. Nếu chúng ta có thể gạt bỏ đi những đầy tớ nhân dân này, nhân loại sẽ đỡ gánh nặng, sẽ cảm thấy rất nhẹ nhàng, sẽ có khả năng lại nhảy múa, lại ca hát. Và thế rồi chúng sẽ cứ lan rộng ra; chúng sẽ đạt tới bờ Nhưng trong hàng thế kỉ gốc rễ của bạn đã bị chặt xa nhất. Nếu bạn dừng việc phát sinh gợn sóng đó gần đi, bị đầu độc. Bạn đã bị làm cho sợ ở trong tình yêu với hòn đá, sẽ không có gợn sóng nào hết cả. Thế thì bạn bản thân mình - chính là bước đầu tiên của tình yêu, và không thể hi vọng tạo ra gợn sóng đạt tới bờ xa nhất; kinh nghiệm đầu tiên. Người yêu bản thân mình kính điều đó là không thể được. trọng bản thân mình. Và người yêu và kính trọng bản Và các tu sĩ và chính khách trở nên nhận biết về hiện tượng này: Ngăn cản mọi người yêu bản thân mình và bạn đã phá huỷ đi khả năng yêu của họ. Bây giờ bất kì cái gì họ nghĩ là tình yêu cũng sẽ chỉ là giả. Nó có thể là nghĩa vụ, nhưng không phải tình yêu - và nghĩa vụ là từ thô tục bẩn thỉu. Cha mẹ đang hoàn thành nghĩa vụ của mình với con cái và đến lượt chúng, con cái sẽ hoàn thành nghĩa vụ với cha mẹ. Vợ mang nghĩa vụ với chồng và chồng mang nghĩa vụ với vợ. Tình yêu ở đâu? thân mình cũng kính trọng người khác nữa, bởi vì người đó biết: "Cũng như mình đây, người khác cũng thế. Cũng như mình tận hưởng tình yêu, sự kính trọng, phẩm giá, người khác cũng thế." Người đó trở nên nhận biết rằng chúng ta không khác nhau khi có liên quan tới nền tảng; chúng ta là một. Chúng ta ở dưới cùng một luật. Phật nói chúng ta sống dưới cùng một luật vĩnh hằng - aes dhammo sanantano. Về chi tiết chúng ta có thể khác nhau chút ít - điều đó đem tới đa dạng, điều đó là đẹp - nhưng trong nền tảng chúng ta là một phần của một tự Tình yêu không biết gì tới nghĩa vụ. Nghĩa vụ là nhiên. gánh nặng, hình thức. Tình yêu là niềm vui, chia sẻ; tình yêu là không hình thức. Người yêu không bao giờ cảm thấy rằng mình đã làm đủ; người yêu bao giờ cũng cảm thấy rằng nhiều hơn nữa là có thể. Người yêu không bao giờ cảm thấy, "Mình đã làm ơn cho người kia rồi." Ngược lại, người đó cảm thấy, "Bởi vì tình yêu của mình đã được tiếp nhận, mình biết ơn lắm. Người kia đã Người yêu bản thân mình tận hưởng tình yêu nhiều đến mức, trở nên phúc lạc đến mức tình yêu bắt đầu tuôn tràn, nó bắt đầu đạt tới người khác. Nó phải đạt tới chứ! Nếu bạn sống tình yêu, bạn phải chia sẻ nó. Bạn không thể cứ yêu bản thân mình mãi mãi được, bởi vì một điều sẽ trở thành tuyệt đối rõ ràng với bạn: rằng nếu yêu một người, bản thân bạn, mà cực lạc và tuyệt diệu | 11 27/02/2010 - 1/ 6 12 | vô cùng thế, thì biết bao cực lạc hơn còn đang chờ đợi trước hết. Để ánh sáng này xua tan đi bóng tối bên trong bạn nếu bạn bắt đầu chia sẻ tình yêu của mình với của bạn, cái yếu ớt bên trong của bạn. Để tình yêu làm nhiều, nhiều người! cho bạn thành lực mạnh vô cùng, thành lực tâm linh. Dần dần các gợn sóng bắt đầu lan đi ngày một xa Và một khi linh hồn bạn mạnh mẽ, bạn biết mình sẽ hơn. Bạn yêu người khác, thế rồi bạn bắt đầu yêu con không chết, bạn bất tử, bạn vĩnh hằng. Tình yêu cho bạn vật, chim chóc, cây cối, tảng đá. Bạn có thể rót đầy cả cái nhìn thấu đầu tiên vào vĩnh hằng. Tình yêu là kinh vũ trụ này bằng tình yêu của mình. Một người là đủ để nghiệm duy nhất siêu việt lên trên thời gian - đó là lí do làm tràn đầy toàn thể vũ trụ bằng tình yêu, chỉ một hòn tại sao những người yêu lại không sợ chết. Tình yêu đá cuội cũng có thể làm đầy toàn thể cái hồ bằng những không biết tới chết. Một khoảnh khắc của tình yêu còn gợn sóng - một hòn đá nhỏ thôi. nhiều hơn toàn thể vĩnh hằng. Chỉ vị Phật mới có thể nói Yêu bản thân mình. Nhưng tình yêu phải bắt đầu từ chính lúc ban đầu. Không tu sĩ nào, không chính khách nào có thể đồng ý Tình yêu phải bắt đầu từ bước đầu tiên này: với điều đó, bởi vì đây là việc phá huỷ toàn thể dinh thự của họ, toàn thể cấu trúc khai thác của họ. Nếu một Yêu bản thân mình người mà không được phép yêu bản thân mình, tâm linh Đừng kết án bản thân mình. Bạn đã từng bị kết án người đó, linh hồn người đó, trở nên yếu đuối và mọi nhiều thế, và bạn đã chấp nhận tất cả những kết án đó. ngày yếu đuối. Thân thể người đó trưởng thành nhưng Bây giờ bạn cứ làm hại bản thân mình. Không ai tự cho người đó không có trưởng thành bên trong vì người đó bản thân mình đủ xứng đáng, không ai tự cho bản thân không có chất nuôi dưỡng bên trong. Người đó vẫn còn mình là sáng tạo đẹp đẽ của Thượng đế; không ai cho là thân thể gần như không có linh hồn hay chỉ với một rằng mình được cần tới chút nào. Đây toàn là những ý tiềm năng, một khả năng có linh hồn. Linh hồn vẫn còn tưởng độc hại, nhưng bạn đã bị đầu độc. Bạn đã bị đầu là hạt mầm - và nó sẽ vẫn còn là hạt mầm nếu bạn độc bởi sữa mẹ mình - và điều này đã là toàn thể quá không thể tìm thấy mảnh đất tình yêu đúng cho nó. Và khứ của bạn. Nhân loại đã sống trong đám mây đen tối bạn sẽ không tìm thấy nó nếu bạn theo ý tưởng ngu của tự kết án mình. Nếu bạn tự kết án mình, làm sao bạn xuẩn, "Đừng yêu bản thân mình." có thể trưởng thành được? Làm sao bạn có thể trở nên Tôi cũng dạy bạn yêu bản thân mình trước hết. Điều đó chẳng liên quan gì tới bản ngã cả. Thực tế, tình yêu là ánh sáng tới mức bóng tối của bản ngã không thể tồn tại trong nó chút nào. Nếu bạn yêu người khác, nếu tình yêu của bạn được tập trung vào người khác, bạn sẽ sống chín chắn được? Và nếu bạn tự kết án mình, làm sao bạn có thể tôn thờ sự tồn tại được? Nếu bạn không thể tôn thờ sự tồn tại bên trong mình, bạn sẽ trở nên không có khả năng tôn thờ sự tồn tại trong người khác; điều đó sẽ là không thể được. trong bóng tối. Quay ánh sáng của bạn vào bản thân Bạn có thể trở thành một phần của cái toàn thể chỉ mình trước hết, trở thành ánh sáng lên bản thân mình nếu bạn có kính trọng lớn lao đối với Thượng đế đang | 13 27/02/2010 - 1/ 7 14 | ngụ bên trong bạn. Bạn là người chủ, Thượng đế là tìm ra cùng lỗi ở người khác? Thực tế, họ sẽ tìm thấy lỗi khách của bạn. Bằng việc yêu bản thân mình bạn sẽ biết và họ sẽ khuếch đại chúng lên, họ sẽ làm cho chúng điều này: rằng Thượng đế đã chọn bạn làm phương tiện. thành lớn nhất có thể được. Điều đó dường như là lối ra Trong việc chọn bạn làm phương tiện, ngài đã kính duy nhất; bằng cách nào đó, để giữ thể diện, bạn phải trọng bạn, yêu mến bạn. Trong việc tạo ra bạn, ngài đã làm điều đó. Đó là lí do tại sao lại có nhiều phê bình chỉ biểu lộ tình yêu của ngài với bạn. Ngài đã không tạo ra trích và thiếu tình yêu thế. bạn một cách tình cờ; ngài đã làm ra bạn với định mệnh nào đó, với tiềm năng nào đó, với niềm vinh quang nào đó mà bạn phải đạt tới. Vâng, Thượng đế đã tạo ra con người theo hình ảnh riêng của ngài. Con người phải trở Tôi nói đây là một trong những lời kinh sâu sắc nhất của Phật, và chỉ người đã thức tỉnh mới có thể cho bạn việc nhìn xuyên thấu như thế. thành Thượng đế. Chừng nào con người chưa trở thành Ông ấy nói, Yêu bản thân mình... Điều này có thể Thượng đế thì sẽ không có sự hoàn thành, không có trở thành nền tảng của biến đổi triệt để. Đừng sợ yêu mãn nguyện. bản thân mình. Yêu một cách toàn bộ, và bạn sẽ ngạc Nhưng làm sao bạn có thể trở thành Thượng đế? Các tu sĩ nói rằng bạn là tội đồ. Các tu sĩ nói rằng bạn đã bị kết án rồi, rằng bạn nhất định xuống địa ngục. Và họ làm cho bạn rất sợ yêu bản thân mình. Đây là thủ đoạn của họ, để chặt ngay rễ của tình yêu. Và họ là những người rất tinh ranh. Nghề ranh mãnh nhất trên thế giới là nghề của tu sĩ. Thế rồi họ nói, "Yêu người khác." Bây giờ điều đó sẽ là chất dẻo thôi, chất tổng hợp, sự giả tạo, cách biểu diễn. nhiên: Ngày bạn có thể gạt bỏ đi tất cả những tự kết án mình, bất kính với mình - ngày bạn có thể gạt bỏ đi ý tưởng về tội lỗi nguyên thuỷ, ngày bạn có thể nghĩ về bản thân mình là có giá trị và được sự tồn tại yêu mến - sẽ là ngày của phúc lành lớn lao. Từ ngày đó trở đi bạn sẽ bắt đầu thấy mọi người trong ánh sáng thực của họ, và bạn sẽ có từ bi. Và điều đó sẽ không phải là từ bi được rèn luyện đâu; nó sẽ là luồng chảy tự nhiên, tự phát. Họ nói, "Yêu nhân loại, đất mẹ của bạn, tổ quốc của bạn, cuộc sống, sự tồn tại, Thượng đế." Những lời to tát, nhưng hoàn toàn vô nghĩa. Bạn đã bao giờ bắt gặp nhân loại chưa? Bạn bao giờ cũng bắt gặp con người thôi - và bạn đã lên án con người đầu tiên mà bạn gặp, đó là bạn. Và người yêu bản thân mình có thể dễ dàng trở nên có tính thiền, bởi vì thiền nghĩa là ở với bản thân mình. Nếu bạn ghét bản thân mình - như bạn vẫn làm, như bạn đã từng được bảo phải làm, và bạn đã tuân theo điều đó một cách tôn giáo - nếu bạn ghét bản thân mình, làm sao bạn có thể ở cùng bản thân mình được? Và thiền Bạn đã không kính trọng bản thân mình, không yêu không là gì ngoài việc tận hưởng tính một mình đẹp đẽ bản thân mình. Bây giờ toàn thể cuộc sống của bạn sẽ bị của bạn. Mở hội cho bản thân mình, đó chính là tất cả phí hoài trong kết án người khác. Đó là lí do tại sao mọi mọi điều về thiền. người đều là những kẻ bới lông tìm vết vĩ đại thế. Họ tìm lỗi với chính họ - làm sao họ có thể tránh được việc Thiền không phải là mối quan hệ; người khác không được cần đến chút nào, người ta là đủ cho bản thân | 15 27/02/2010 - 1/ 8 16 | mình. Người ta được tắm trong niềm vinh quang riêng Mọi người đều ngồi lì trước ti vi dính chặt lấy chiếc của mình, được tắm trong ánh sáng riêng của mình. ghế, trong bốn, năm thậm chí sáu tiếng đồng hồ. Người Người ta đơn giản vui sướng bởi vì người ta sống động, Mĩ trung bình xem ti vi năm giờ một ngày, và bệnh này bởi vì người ta hiện hữu. đang lan rộng trên khắp thế giới. Và bạn đang xem gì? Phép màu vĩ đại nhất trên thế giới là ở chỗ bạn hiện Và bạn thu được cái gì? Chỉ thiêu mắt bạn... hữu, ở chỗ tôi hiện hữu. Hiện hữu là phép màu lớn nhất Nhưng điều này bao giờ cũng là như vậy; cho dù - và thiền mở ra những cánh cửa cho phép màu vĩ đại không có ti vi, vẫn có những thứ khác. Vấn đề vẫn này. Nhưng chỉ người yêu bản thân mình mới có thể nguyên thế: làm sao né tránh bản thân mình bởi vì thiền được; bằng không bạn bao giờ cũng trốn chạy người ta cảm thấy xấu thế. Và ai đã làm cho bạn xấu khỏi bản thân mình, tránh né bản thân mình. Ai muốn thế? - cái gọi là những người tôn giáo của bạn đấy, các nhìn vào khuôn mặt xấu xí, và ai muốn thấm vào trong giáo hoàng, các shankaracharyas đấy. Họ chịu trách sự hiện hữu xấu xí? Ai muốn đi sâu vào trong bùn lầy nhiệm cho việc bóp méo khuôn mặt bạn - và họ đã riêng của mình, vào bóng tối riêng của mình? Ai muốn thành công; họ đã làm cho mọi người thành xấu. đi vào trong địa ngục mà bạn nghĩ mình đang là? Bạn muốn giữ toàn thể điều này được che đậy bởi những bông hoa đẹp và bạn bao giờ cũng muốn trốn chạy khỏi bản thân mình. Từng đứa trẻ sinh ra đều đẹp và thế rồi chúng ta bắt đầu bóp méo cái đẹp của nó, làm què quặt nó theo nhiều cách, làm tê liệt nó theo nhiều cách, bóp méo cân đối của nó, làm cho nó thành mất cân bằng. Chẳng chóng Do đó mọi người liên tục đi tìm bầu bạn. Họ không thì chầy nó trở nên chán ghét bản thân mình đến mức nó thể ở một mình được; họ muốn ở cùng người khác. Mọi sẵn sàng sống với bất kì ai. Nó có thể đi tới nhà thổ chỉ người đều tìm kiếm bất kì kiểu bầu bạn nào; nếu họ có để tránh bản thân mình. thể tránh được bầu bạn với bản thân mình, bất kì cái gì cũng được. Họ sẽ ngồi trong rạp chiếu bóng ba giờ để xem cái gì đó hoàn toàn ngu xuẩn. Họ sẽ đọc tiểu thuyết trinh thám trong hàng giờ, phí hoài thời gian của họ. Họ sẽ đọc cùng tờ báo đọc đi đọc lại chỉ để giữ cho mình Yêu bản thân mình, Phật nói. Và điều này có thể biến đổi toàn thể thế giới. Nó có thể phá huỷ toàn thể quá khứ xấu xí. Nó có thể báo trước thời đại mới, nó có thể là sự bắt đầu của nhân loại mới. bận rộn. Họ sẽ chơi bài và chơi cờ chỉ để giết thời gian - Do đó nhấn mạnh của tôi là vào tình yêu - nhưng cứ dường như họ có nhiều thời gian lắm! tình yêu bắt đầu với bản thân bạn, thế thì nó có thể cứ Chúng ta không có nhiều thời gian đâu. Chúng ta không có đủ thời gian để trưởng thành, để hiện hữu, để lan toả mãi. Nó cứ lan toả theo cách riêng của nó; bạn không cần làm gì để lan toả nó cả. vui sướng. Yêu bản thân mình, Phật nói và thế rồi ngay lập tức Nhưng đây là một trong những vấn đề cơ sở được tạo ra bởi dạy dỗ sai lầm: bạn né tránh bản thân mình. ông ấy bổ sung thêm, và quan sát. Đó là thiền - đó là cái tên của Phật dành cho thiền. Nhưng yêu cầu đầu tiên là | 17 27/02/2010 - 1/ 9 18 | yêu bản thân mình, và thế rồi quan sát. Nếu bạn không mình' là phần thứ nhất của thiền, và quan sát là phần thứ yêu bản thân mình, và bắt đầu quan sát, bạn có thể cảm hai." thấy giống như tự tử! Nhiều Phật tử cảm thấy giống như tự tử bởi vì họ không chú ý tới phần thứ nhất của lời kinh này. Họ lập tức nhảy vào phần thứ hai: "Quan sát bản thân mình." Thực tế tôi chưa bao giờ bắt gặp một lời bình chú nào về The Dhammapada, về những lời kinh này của Phật, mà đã chú ý tới phần thứ nhất: Yêu bản thân mình. Và đây là hoàn cảnh cho hàng triệu Phật tử trên khắp thế giới - và đây là hoàn cảnh cho các tân Phật tử nữa, bởi vì ở phương Tây Phật giáo bây giờ đang lan truyền. Thời cho Phật đã tới ở phương Tây - bây giờ phương Tây sẵn sàng để hiểu Phật, và cùng sai lầm này lại đang bị phạm phải ở đó nữa. Không ai nghĩ rằng yêu bản thân mình phải là nền tảng của việc biết bản thân Socrates nói, "Biết bản thân mình." Phật nói, "Yêu mình, của việc quan sát bản thân mình... bởi vì chừng bản thân mình" và Phật đúng hơn nhiều, bởi vì chừng nào bạn còn chưa yêu bản thân mình, bạn không thể đối nào bạn còn chưa yêu bản thân mình, bạn sẽ chẳng bao diện với bản thân mình được. Bạn sẽ né tránh. Việc giờ biết tới bản thân mình - việc biết chỉ tới về sau thôi. quan sát của bạn, bản thân nó có thể là một cách né Yêu chuẩn bị mảnh đất. Yêu là khả năng của việc tự tránh bản thân bạn. biết mình; yêu là con đường đúng để tự biết mình. Thứ nhất: Yêu bản thân mình và quan sát - hôm Tôi có lần đã nói với một sư Phật giáo, Jagdisk nay, ngày mai, luôn luôn. Kashyap; ông ấy bây giờ chết rồi. Ông ấy là người tốt. Chúng tôi đã nói về The Dhammapada và chúng tôi bắt gặp lời kinh này, và ông ấy bắt đầu nói về quan sát, cứ dường như ông ấy chưa đọc phần thứ nhất chút nào. Không một Phật tử truyền thống nào đã chú ý gì tới phần thứ nhất; ông ta đơn giản bỏ qua nó. Tạo ra năng lượng yêu quanh bản thân mình đi. Yêu thân thể bạn, yêu tâm trí bạn. Yêu toàn thể bộ máy của bạn, toàn thể tổ chức của bạn. Với "yêu" được ngụ ý là chấp nhận nó như nó đang đấy. Đừng cố gắng kìm nén. Chúng ta kìm nén chỉ khi chúng ta ghét cái gì đó, chúng ta kìm nén chỉ khi chúng ta chống lại cái gì đó. Đừng Tôi nói với khất sĩ Jagdisk Kashyap, "Đợi đã! Ông kìm nén, bởi vì nếu bạn kìm nén, làm sao bạn quan sát đã bỏ sót điều gì đó rất bản chất rồi. Quan sát là bước được? Và chúng ta không thể nhìn thẳng vào mắt của kẻ thứ hai mà ông lại làm cho nó thành bước thứ nhất. Nó thù được; chúng ta chỉ có thể nhìn vào mắt của người không thể là bước thứ nhất được." mình yêu thôi. Nếu bạn không phải là người yêu bản Thế rồi ông ấy đọc lại lời kinh này và ông ấy nói, với con mắt bối rối, "Tôi đã đọc The Dhammapada cả đời mình và tôi phải đã đọc lời kinh này cả triệu lần. Nó thân mình thì bạn sẽ không có khả năng nhìn vào mắt riêng của mình, vào khuôn mặt riêng của mình, vào thực tại riêng của mình. là lời cầu nguyện buổi sáng hàng ngày của tôi để đi qua Quan sát là thiền, cái tên của Phật dành cho thiền. The Dhammapada tôi có thể lặp lại nó đơn giản từ trí Quan sát là khẩu lệnh của Phật. Ông ấy nói: nhận biết, nhớ, nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ rằng 'Yêu bản thân tỉnh táo, đừng vô ý thức. Đừng cư xử theo cách đang | 19 27/02/2010 - 1/ 10 20 | ngủ. Đừng cứ vận hành như cái máy, như người máy. "Còn cái đó?" nhà tâm thần hỏi. Đó là cách mọi người đang vận hành. "Dục," Grace lầm bầm một cách sốt ruột. Mike vừa mới dọn vào căn hộ của mình và quyết "Bây giờ mở mắt ra," bác sĩ ra lệnh, "và nói cho tôi định anh ta phải làm quen với nhà hàng xóm đối diện. sao điều tôi đã làm lại gợi dục cho cô." Khi cánh cửa mới mở ra anh ta sung sướng ngạc nhiên khi thấy một cô gái trẻ đẹp tóc vàng nhô ra trong bộ quần áo ngủ khít khao mỏng tang thấy được cả bên trong. Một cách ngần ngại, mắt cô ấy hấp háy mở ra. Grace thấy cái túi khoá trong tay bác sĩ tâm thần và đỏ bừng mặt. Mike nhìn thẳng vào mắt cô ấy và ứng khẩu, "Chào cô! Tôi là cục cưng mới đối diện cô đây - tôi có thể mượn chiếc cốc của người hàng xóm được không?" "Thế này lúc đầu," cô ấy lắp bắp, "tôi cứ tưởng rằng âm thanh thứ nhất là của việc cởi féc mơ tuya quần của ông..." Tâm trí bạn thường xuyên phóng chiếu - phóng Mọi người đều sống trong vô thức. Họ không nhận chiếu bản thân nó. Tâm trí bạn thường xuyên xen vào biết về điều họ đang nói, điều họ đang làm - họ không thực tại, cho nó mầu sắc, hình hài và dáng vẻ mà nó vốn mang tính quan sát. Mọi người cứ đoán, không thấy; họ không có. Tâm trí bạn chưa bao giờ cho phép bạn thấy không có sáng suốt nào, họ không thể có được. Sáng cái đang đó; nó cho phép bạn thấy chỉ cái nó muốn thấy. suốt chỉ nảy sinh qua tính quan sát lớn lao; thế thì bạn có thể thấy ngay cả với mắt nhắm. Ngay bây giờ bạn không thể thấy được ngay cả với mắt mở. Bạn đoán, bạn suy diễn, bạn áp đặt, bạn phóng chiếu. Các nhà khoa học thường nghĩ rằng mắt, tai, mũi và các giác quan khác của chúng ta, và tâm trí, không là gì ngoài những lối mở ra thực tại, những cây cầu nối với thực tại. Nhưng bây giờ toàn thể hiểu biết này đã thay Grace nằm trên chiếc trường kỉ của nhà tâm thần. đổi. Bây giờ họ nói các giác quan của chúng ta và tâm trí không thực là lối mở ra thực tại mà là lính gác canh "Nhắm mắt lại và thảnh thơi đi," bác sĩ tâm thần phòng thực tại. Chỉ hai phần trăm thực tại là đi qua nói, "và tôi sẽ thử một thực nghiệm." được những lính gác này vào trong bạn; chín mươi tám Ông ta lấy một cái túi khoá bằng da từ túi quần ra, bật mở nó ra và tìm chìa khoá. "Âm thanh đó nhắc nhở cô điều gì?" ông ta hỏi. "Dục," cô ấy thì thào. phần trăm thực tại bị giữ ở bên ngoài. Và hai phần trăm đó đạt tới bạn và bản thể bạn không còn như cũ nữa. Nó phải đi qua biết bao nhiêu là rào chắn, nó phải tuân theo nhiều thứ tâm trí tới mức đến lúc nó đạt tới bạn thì nó không còn là bản thân nó nữa. Thế rồi ông ta đóng cái túi khoá lại và chạm nó vào lòng bàn tay đang để ngửa của cô gái. Thân thể cô ấy cứng lại. Thiền nghĩa là gạt tâm trí sang bên để cho nó không còn xen vào thực tại và bạn có thể thấy mọi thứ như chúng đang đấy. | 21 27/02/2010 - 1/ 11 22 | Sao tâm trí lại xen vào tất cả thế? Bởi vì tâm trí do mẻ, cái rùng mình chạy qua xương sống bạn - quan sát xã hội tạo ra. Nó là tác nhân của xã hội bên trong bạn; mọi thứ, hôm nay, ngày mai, luôn luôn. nó không trong phục vụ bạn, nhớ lấy! Nó là tâm trí của bạn, nhưng nó không phục vụ bạn; nó đang trong mưu đồ chống lại bạn. Nó đã được xã hội huấn luyện; xã hội đã cấy nhiều thứ vào trong nó. Nó là tâm trí của bạn nhưng nó không còn vận hành như người phục vụ cho bạn nữa, nó vận hành như người phục vụ cho xã hội. Nếu bạn là người Ki tô giáo, nó vận hành như một tác nhân của nhà thờ Ki tô giáo, nếu bạn là người Hindu giáo, tâm trí bạn mang tính Hindu, nếu bạn là Phật tử, Cuối cùng một khoảnh khắc tới khi bạn có thể quan sát ngay cả giấc ngủ của mình. Đó là điều tối thượng trong việc quan sát. Thân thể cứ ngủ và vẫn có người quan sát đang thức, im lặng quan sát thân thể ngủ say. Đó là điều tối thượng trong quan sát. Ngay bây giờ chính cái đối lập mới là trường hợp xảy ra: Thân thể bạn thức nhưng bạn đang ngủ. Thế rồi bạn sẽ thức và thân thể bạn sẽ ngủ. tâm trí bạn mang tính Phật giáo. Còn thực tại lại không Thân thể cần nghỉ ngơi, nhưng tâm thức của bạn phải là người Ki tô giáo không là người Hindu giáo, không cần ngủ. Tâm thức của bạn là ý thức rồi; nó là không là Phật giáo; thực tại đơn giản như nó vậy. tỉnh táo, đó là chính bản tính của nó. Thân thể mệt mỏi Bạn phải gạt những tâm trí này sang bên: tâm trí Hindu giáo, tâm trí Mô ha mét giáo, tâm trí Cơ đốc giáo, tâm trí Tin lành... Có ba nghìn tôn giáo trên trái đất này - những tôn giáo lớn và tôn giáo nhỏ và những giáo phái rất nhỏ và những giáo phái bên trong giáo phái - ba nghìn tất cả. Cho nên tồn tại ba nghìn tâm trí, các kiểu tâm trí - còn thực tại là một, và sự tồn tại là một, và chân lí là một! bởi vì thân thể sống dưới luật hấp dẫn. Chính lực hấp dẫn làm cho bạn mệt mỏi - đó là lí do tại sao khi chạy nhanh, bạn sẽ chóng mệt, đi lên cầu thang, bạn sẽ chóng mệt, bởi vì lực hấp dẫn kéo bạn xuống. Thực tế, đứng cũng mệt, ngồi cũng mệt - khi bạn nằm dài ra theo chiều ngang, chỉ thế thì mới có chút ít nghỉ ngơi cho thân thể bởi vì bây giờ bạn trong hài hoà với luật hấp dẫn. Khi bạn đứng, theo chiều đứng, bạn đang đi ngược lại luật; máu đi lên đầu, ngược lại với luật này; tim phải bơm Thiền nghĩa là: Gạt tâm trí sang bên và quan sát. mạnh. Bước thứ nhất - yêu bản thân mình - sẽ giúp bạn nhiều vô cùng. Bằng việc yêu bản thân mình bạn sẽ phá huỷ đi nhiều điều mà xã hội đã cấy vào trong bạn. Bạn sẽ trở nên tự do với xã hội và những huấn luyện của nó. Nhưng tâm thức không vận hành dưới luật hấp dẫn; do đó nó không bao giờ bị mệt cả. Lực hấp dẫn không có tác dụng lên tâm thức; nó không phải là tảng đá, nó không có trọng lượng. Nó vận hành dưới một luật hoàn Và bước thứ hai là quan sát - chỉ quan sát thôi. Phật toàn khác: luật của uyển chuyển, hay như nó vẫn được không nói phải quan sát cái gì - mọi thứ! Bước, quan sát biết tới ở phương Đông, luật của khinh công. Hấp dẫn việc bước. Ăn, quan sát việc ăn. Tắm, quan sát nước, nghĩa là kéo xuống, khinh công nghĩa là kéo lên. nước lạnh xối lên bạn, cái động chạm của nước, cái mát Thân thể liên tục bị kéo xuống - đó là lí do tại sao cuối cùng nó sẽ phải nằm trong nấm mồ. Đó mới là nghỉ | ngơi thực dành cho nó, cát bụi trở về với cát bụi. Thân thể đã trở lại cội nguồn của nó, rối loạn đã dừng lại, bây giờ không có xung đột. Các nguyên tử của thân thể bạn sẽ có nghỉ ngơi thực, chỉ trong nấm mồ. Linh hồn soải cánh bay lên ngày càng cao hơn. Khi bạn trở nên ngày một mang tính quan sát hơn, bạn bắt đầu có cánh - thế thì toàn thể bầu trời là của bạn. Con người là sự gặp gỡ của đất và trời, của thân thể và linh hồn. 23 27/02/2010 - 1/ 12 24 | | 25 27/02/2010 - 1/ 13 26 | và phục vụ họ, nhưng bạn yêu thích điều đó. Đó là cách bạn trưởng thành. Sâu bên dưới bạn cảm thấy phúc lạc Chương ba và im lặng, hạnh phúc về bản thân mình. Người lấy mình làm trung tâm bao giờ cũng tìm Đức hạnh của ích kỉ kiếm hạnh phúc của mình. Và đây là cái đẹp của nó, rằng bạn càng tìm kiếm nhiều hạnh phúc của mình thì bạn sẽ càng giúp đỡ nhiều cho người khác được hạnh phúc. Bởi vì đó là cách duy nhất để hạnh phúc trên thế giới này. Nếu mọi người khác quanh bạn đều bất hạnh, bạn không thể hạnh phúc được, bởi vì con người không phải là hòn đảo. Con người là một phần của lục địa mênh mông. Nếu bạn muốn hạnh phúc, bạn sẽ phải giúp đỡ người khác, những người ở xung quanh bạn được Nếu bạn không ích kỉ, bạn sẽ không vị tha đâu, nhớ lấy. Nếu bạn không ích kỉ, bạn sẽ không phải là người hạnh phúc. Thế - và chỉ thế - bạn mới có thể hạnh phúc được. không ích kỉ, nhớ lấy. Chỉ người ích kỉ rất sâu sắc mới Bạn phải tạo ra bầu không khí hạnh phúc quanh có thể không ích kỉ được. Nhưng điều này phải được mình. Nếu mọi người khổ, làm sao bạn có thể hạnh hiểu bởi vì nó có vẻ như nghịch lí. phúc được? Bạn sẽ bị ảnh hưởng chứ. Bạn không phải Nghĩa của việc có tính ích kỉ là gì? Điều cơ bản thứ nhất là lấy mình làm trung tâm. Điều cơ bản thứ hai là bao giờ cũng tìm phúc lạc cho mình. Nếu bạn lấy mình làm trung tâm, bạn sẽ ích kỉ dù bạn làm bất kì điều gì. Bạn có thể đi và phục vụ mọi người nhưng bạn sẽ làm điều đó chỉ bởi vì bạn tận hưởng nó, bởi vì bạn yêu thích làm điều đó, bạn cảm thấy hạnh phúc và phúc lạc khi làm điều đó - bạn cảm thấy bản thân mình làm điều đó. Bạn không làm bất kì nghĩa vụ nào; bạn không phục vụ nhân loại. Bạn không phải là kẻ tử vì đạo vĩ đại; bạn không hi sinh. Đây toàn là những thuật ngữ vô nghĩa. Bạn đơn giản hạnh phúc theo cách riêng của mình - điều là đá, bạn là sinh linh rất tinh tế, rất nhạy cảm. Nếu mọi người đều khổ quanh bạn, khổ của họ sẽ ảnh hưởng tới bạn. Khổ hay lây như bất kì bệnh tật nào. Phúc lạc cũng hay lây như bất kì bệnh tật nào. Nếu bạn giúp người khác hạnh phúc, cuối cùng bạn tự giúp mình hạnh phúc đấy. Người quan tâm sâu sắc tới hạnh phúc của mình bao giờ cũng quan tâm tới hạnh phúc của người khác nữa - nhưng không vì họ. Sâu bên dưới người đó quan tâm tới bản thân mình, đó là lí do tại sao người đó giúp đỡ. Nếu trong thế giới này mọi người đều được dạy hãy ích kỉ, thì toàn thể thế giới sẽ hạnh phúc. Sẽ không có khả năng nào cho khổ. đó làm cho bạn cảm thấy thoải mái. Bạn tới bệnh viện Dạy mọi người ích kỉ - tính không ích kỉ sẽ phát và phục vụ người ốm ở đó, hay bạn đi tới người nghèo triển lên từ nó. Tính không ích kỉ, chung cuộc, là tính | 27 27/02/2010 - 1/ 14 28 | ích kỉ - nó có thể có vẻ không ích kỉ lúc ban đầu nhưng cuộc sống của mình, bạn trở thành giết người, tự tử. Bất cuối cùng nó hoàn thành cho bạn. Và thế rồi hạnh phúc kì khi nào một người sống trong khổ, người đó sẽ muốn có thể được nhân lên: càng nhiều người quanh bạn hạnh huỷ diệt. phúc, hạnh phúc lại cứ dồn lên bạn càng nhiều. Bạn có thể trở nên hạnh phúc vô cùng. Khổ mang tính huỷ diệt; hạnh phúc mang tính sáng tạo. Chỉ có một tính sáng tạo và đó là của phúc lạc, vui Và người hạnh phúc thì hạnh phúc thế, người đó đùa, vui sướng. Khi bạn vui sướng bạn muốn tạo ra cái muốn được bỏ lại một mình để hạnh phúc. Người đó gì đó - có thể là đồ chơi cho trẻ con, có thể là bài thơ, có muốn sự riêng tư của mình được gìn giữ. Người đó thể là bức hoạ, cái gì đó. Bất kì khi nào bạn quá vui muốn sống với hoa và thơ ca và âm nhạc. Tại sao người sướng trong cuộc sống, làm sao diễn đạt nó? Bạn sáng đó phải bận tâm đi vào chiến tranh, bị giết chết và đi tạo ra cái gì đó - cái này hay cái nọ. Nhưng khi bạn khổ giết người khác? Sao người đó phải giết người và tự tử? bạn muốn chà nát và phá huỷ cái gì đó. Bạn muốn trở Chỉ những người không ích kỉ mới có thể làm điều đó, thành chính khách, bạn muốn trở thành người lính - bạn bởi vì họ chưa bao giờ biết phúc lạc là có thể có cho họ. muốn tạo ra tình huống nào đó mà bạn có thể mang tính Họ chưa bao giờ có kinh nghiệm nào về nó là gì, mở hội huỷ diệt. nó là gì. Họ chưa bao giờ nhảy múa, họ chưa bao giờ thở cuộc sống. Họ đã không biết tới thoáng nhìn thiêng liêng nào; tất cả những thoáng nhìn đó đều tới từ hạnh phúc sâu sắc, từ sự thoả mãn sâu sắc, sự mãn nguyện. Đó là lí do tại sao thỉnh thoảng chiến tranh lại bùng phát ở đâu đó trên trái đất. Đó là bệnh dịch lớn. Và tất cả các chính khách cứ nói về hoà bình - họ chuẩn bị cho chiến tranh và họ nói vì hoà bình. Thực tế họ nói, Người không ích kỉ bị mất gốc rễ, không định tâm. "Chúng ta chuẩn bị cho chiến tranh để gìn giữ hoà Người đó trong loạn thần kinh sâu sắc. Người đó đang bình." Vô lí hết sức! Nếu bạn chuẩn bị cho chiến tranh, chống lại tự nhiên; người đó không thể mạnh khoẻ và làm sao bạn có thể gìn giữ hoà bình được? Để gìn giữ toàn thể được. Người đó đang tranh đấu chống lại dòng hoà bình người ta phải chuẩn bị cho hoà bình chứ. chảy cuộc sống, sự hiện hữu, sự tồn tại - người đó đang cố gắng để không ích kỉ. Người đó không thể không ích kỉ được - bởi vì chỉ người ích kỉ mới có thể không ích kỉ. Đó là lí do tại sao thế hệ mới trên khắp thế giới đang là mối nguy lớn cho các tổ chức. Họ chỉ quan tâm tới việc sống trong hạnh phúc. Họ quan tâm tới tình yêu, họ quan tâm tới thiền, họ quan tâm tới âm nhạc, Khi bạn hạnh phúc bạn có thể chia sẻ nó; khi bạn điệu vũ... Các chính khách đã trở nên rất cảnh giác trên không có nó, làm sao bạn có thể chia sẻ nó được? Để khắp thế giới. Thế hệ mới không quan tâm tới chính trị - chia sẻ, ngay chỗ đầu tiên người ta phải có nó. Người cực tả hay cực hữu. Không, họ không quan tâm chút không ích kỉ bao giờ cũng nghiêm chỉnh, sâu bên dưới nào. Họ không phải là người cộng sản; họ không thuộc ốm yếu, trong khổ sở. Người đó đã bỏ lỡ cuộc sống vào bất kì chủ nghĩa nào. riêng của mình. Và nhớ lấy, bất kì khi nào bạn bỏ lỡ | Người hạnh phúc thuộc vào bản thân mình. Tại sao người đó lại phải thuộc vào bất kì tổ chức nào? Đó là con đường của người không hạnh phúc: thuộc vào tổ chức nào đó, thuộc vào đám đông nào đó. Bởi vì người đó không có gốc rễ bên trong bản thân mình, người đó không thuộc vào mình - và điều đó cho người đó lo âu rất, rất sâu sắc: Người đó phải thuộc vào đâu chứ. Người đó tạo ra sự lệ thuộc thay thế. Người đó đi và trở thành một phần của đảng phái chính trị, của đảng cách mạng, hay bất kì cái gì - tôn giáo. Bây giờ người đó cảm thấy mình thuộc vào đâu đó: đám đông có đó và người đó được bắt rễ vào. Người ta phải được bắt rễ vào bản thân mình bởi vì đó là con đường từ bản thân mình đi sâu xuống sự tồn tại. Nếu bạn thuộc vào đám đông, bạn thuộc vào ngõ cụt; từ đó không thể có được trưởng thành nào thêm nữa. Tại đó là đi tới chỗ kết, ngõ cụt. Cho nên tôi không dạy bạn không ích kỉ bởi vì tôi biết nếu bạn ích kỉ, bạn sẽ tự động, tự phát không ích kỉ. Nếu bạn không ích kỉ, bạn đã bỏ lỡ bản thân mình; bây giờ bạn không thể trong tiếp xúc với bất kì ai khác - tiếp xúc cơ bản bị lỡ. Bước đầu tiên đã bị bỏ lỡ. Quên thế giới và xã hội và xã hội không tưởng đi. Quên tất cả những điều này đi. Bạn chỉ ở đây vài năm thôi. Tận hưởng, vui sướng, hạnh phúc, nhảy múa và yêu; và sự tuôn tràn năng lượng sẽ bắt đầu từ tình yêu và nhảy múa của bạn, từ tính ích kỉ sâu sắc của bạn. Tình yêu, tôi nói, là một trong những điều ích kỉ nhất. 29 27/02/2010 - 1/ 15 30 | | 31 27/02/2010 - 1/ 16 32 | Và bạn có thể thấy trong phát biểu này chỉ một thoáng nhìn về sáng suốt, nhận biết, hiểu biết của Chương bốn Mirdad. Ông ấy nói, Tình yêu là tự do duy nhất khỏi gắn bó... và bạn bao giờ cũng đã nghe nói rằng tình yêu Gắn bó với cái không là gắn bó duy nhất! Tất cả các tôn giáo đều đồng ý ở điểm đó, rằng tình yêu là gắn bó duy nhất. Tôi đồng ý với Mirdad: Tình yêu là tự do duy nhất khỏi gắn bó. Khi bạn yêu mọi thứ, bạn không bị gắn bó với cái gì. Thực tế, người ta phải hiểu chính hiện tượng gắn bó Tình yêu là tự do duy nhất khỏi gắn bó. Khi bạn yêu mọi thứ, bạn không bị gắn bó với cái gì. ... Đàn ông bị làm thành tù nhân bởi tình yêu của đàn bà và đàn bà bị làm thành tù nhân bởi tình yêu của đàn ông là không khớp tương đương cho vương miện quí giá của tự do. Nhưng đàn ông và đàn bà bị làm thành một bởi tình yêu, không tách rời được, không phân biệt được, quả thực xứng đáng được trao phần thưởng. - từ Sách về Mirdad, Mikhail Naimy này. Sao bạn lại níu bám lấy cái gì đó? Bởi vì bạn sợ bạn sẽ mất nó. Có lẽ ai đó có thể đánh cắp nó. Nỗi sợ của bạn là ở chỗ cái đang sẵn có đấy cho bạn hôm nay có thể không sẵn có nữa cho bạn vào ngày mai. Ai biết được về cái gì sẽ xảy ra ngày mai? Người đàn bà bạn yêu hay người đàn ông bạn yêu - cả hai biến động đều có thể: Bạn có thể lại gần hơn, bạn có thể trở nên xa cách. Bạn có thể lại thành người xa lạ hay bạn có thể trở thành một với người kia tới mức ngay cả nói rằng các bạn là hai sẽ không đúng; tất nhiên có hai thân thể đấy, nhưng trái tim là một, và bài ca của trái tim là một, và niềm cực lạc bao quanh cả hai bạn như đám mây. Bạn biến mất trong niềm cực lạc đó: Bạn không phải là bạn. Tôi không phải là tôi. Tình yêu trở thành Cuốn Sách về Mirdad là cuốn sách tôi yêu mến toàn bộ tới mức, tình yêu lớn lao và tràn ngập tới mức nhất. Mirdad là một nhân vật hư cấu, nhưng từng phát bạn không thể còn là bản thân mình nữa; bạn phải chìm biểu và hành động của Mirdad lại cực kì quan trọng. ngập bản thân mình và biến mất. Không nên đọc nó như cuốn tiểu thuyết, nên đọc nó như kinh sách linh thiêng - có lẽ kinh sách linh thiêng duy nhất. Trong sự biến mất đó ai sẽ bị gắn bó, và gắn bó với ai? Mọi thứ đều hiện hữu. Khi tình yêu nở hoa trong tính toàn bộ của nó, mọi thứ đơn giản hiện hữu. Lo sợ về ngày mai không nảy sinh; do đó không có vấn đề về | 33 27/02/2010 - 1/ 17 34 | gắn bó, níu bám, hôn nhân, về bất kì loại hợp đồng, tù xã hội - tất cả những thứ nghi lễ hình thức ngu xuẩn. Và túng nào. nếu bạn đi ngược lại những nghi lễ đó bạn sẽ mất đi tất Hôn nhân của bạn là gì ngoài bản hợp đồng kinh doanh? "Chúng ta cam kết lẫn nhau trước cơ quan hành cả mọi kính trọng và thanh danh trong con mắt của những người bạn phải sống cùng. chính" - bạn đang sỉ nhục tình yêu! Bạn tuân theo luật Tình yêu không biết gì tới gắn bó cả bởi vì tình yêu pháp, vốn là cái thấp nhất trong sự tồn tại, và là cái xấu không biết tới khả năng của sa ngã khỏi chân giá trị. nhất. Khi bạn đem tình yêu tới toà án là bạn đang phạm Tình yêu là chính bản thân tôn kính, chính bản thân tội lỗi không thể tha thứ được. Bạn làm cam kết trước kính trọng; bạn không thể làm gì ngược lại nó được. Tôi cơ quan hành chính trong toà án rằng "Chúng tôi muốn không nói rằng bạn tình không thể thay đổi, nhưng điều lấy nhau và chúng tôi sẽ vẫn còn lấy nhau. Đó là lời hứa đó không thành vấn đề. Nếu bạn tình thay đổi nhưng của chúng tôi, được qui định theo luật pháp: Chúng tôi tình yêu còn lại như dòng sông, vẫn tuôn chảy, thế thì sẽ không xa cách và chúng tôi sẽ không lừa dối lẫn thực tế thế giới sẽ có nhiều tình yêu hơn nó có hôm nay. nhau." Bạn có cho rằng đây không phải là sỉ nhục lớn Hôm nay nó chỉ như cái vòi nước - nhỏ giọt, nhỏ giọt, lao đối với tình yêu không? Bạn không đặt luật pháp lên nhỏ giọt. Nó không có khả năng làm dịu đi cơn khát của trên tình yêu chứ? bất kì ai. Tình yêu cần mang tính đại dương, không phải Luật pháp để dành cho những người không biết cách yêu. Luật pháp để dành cho người mù, không dành là từng giọt, từng giọt chảy ra từ vòi nước công cộng. Và tất cả mọi hôn nhân đều mang tính công cộng. cho những người có mắt. Luật pháp để dành cho người Tình yêu mang tính vũ trụ. Tình yêu không chỉ mời đã quên mất ngôn ngữ của trái tim và chỉ biết ngôn ngữ vài người tới mở hội, tình yêu mời các vì sao và mặt của tâm trí. Phát biểu của Mirdad có giá trị lớn lao tới trời và hoa và chim chóc; toàn thể sự tồn tại đều được mức nó phải được hiểu sâu sắc - không chỉ về mặt trí đón chào tới mở hội. tuệ, không chỉ về mặt tình cảm, mà trong tính toàn bộ của bạn. Toàn thể bản thể bạn nên uống lấy nó: Tình yêu không cần cái gì khác - đêm đầy sao, bạn còn đòi hỏi cái gì hơn nữa? Chỉ vài người bạn thôi sao... Tình yêu là tự do duy nhất khỏi gắn bó... bởi vì khi mà toàn thể vũ trụ này đều mang tính thân thiện đấy bạn yêu bạn thậm chí không thể nghĩ về cái gì khác. Khi chứ. Tôi chưa bao giờ bắt gặp cái cây nào chống lại tôi bạn yêu mọi thứ, bạn không bị gắn bó với cái gì. Từng cả. Tôi đã từng tới nhiều ngọn núi, nhưng tôi chưa bao khoảnh khắc tới với huy hoàng mới, vinh quang mới, giờ thấy ngọn núi nào mang tính đối kháng. Toàn thể sự bài ca mới; từng khoảnh khắc đều đem tới điệu vũ mới tồn tại đều rất thân thiện. để nhảy múa. Có lẽ bạn tình có thể thay đổi, nhưng tình yêu vẫn còn mãi. Một khi hiểu biết riêng của bạn về tình yêu nở hoa thì không có vấn đề gắn bó chút nào. Bạn có thể cứ thay Gắn bó là ham muốn rằng bạn tình phải không bao đổi bạn tình, điều đó không có nghĩa là bạn ruồng bỏ giờ thay đổi. Vì điều đó bạn phải cam kết với toà án, với | 35 27/02/2010 - 1/ 18 36 | bất kì ai. Bạn có thể quay lại với cùng bạn tình, không đi vào theo cách văn minh, trước hết mời chiếc kem đã - có vấn đề về bất kì định kiến nào. điều đó làm cho trái tim mát mẻ - đem tới vài bông Con người nên hiểu bản thân mình cũng giống như đứa trẻ chơi trên bờ biển, nhặt vỏ sò, đá mầu, và vui sướng mênh mông, cứ dường như mình đã tìm ra kho báu lớn lao. Nếu một người có thể tận hưởng những điều nhỏ bé của cuộc sống, có thể sống trong tự do và có thể cho phép người khác sống trong tự do, thì toàn thể thế giới này có thể trở thành một loại thế giới hoàn toàn khác. Thế thì nó sẽ có phẩm chất của cái đẹp, hồng, nói vài điều sáo rỗng ngọt ngào... Thế thì cả hai đều hiểu rằng cuối cùng nó phải chấm dứt với dư âm váng vất buổi sáng, đau đầu, đau nửa đầu, và buổi sáng cả hai sẽ nhìn nhau lúng túng ngượng nghịu: Họ đã làm gì trên giường? Người ta sẽ ẩn mình sau tờ báo, cứ dường như người đó thực sự đang đọc báo, còn người kia sẽ bắt đầu chuẩn bị trà hay cà phê, chỉ bằng cách nào đó quên đi điều đã xảy ra. duyên dáng; nó sẽ có chói sáng lớn lao, mọi trái tim đều Và về sau Mirdad nói: bốc cháy. Và một khi bạn biết ngọn lửa này rồi, ngọn lửa cứ phát triển mãi. Ngọn lửa của tình yêu phát triển Đàn ông bị thành tù nhân bởi tình yêu của đàn bà giống như cây cối phát triển; ngọn lửa của tình yêu đem và đàn bà bị thành tù nhân bởi tình yêu của đàn ông tới hoa và quả, như cây vậy. là không khớp tương đương cho vương miện quí giá Nhưng điều bạn nghĩ là tình yêu thì không phải là của tự do. tình yêu đâu. Đó là lí do tại sao những kinh nghiệm kì lạ thế lại xảy ra. Ai đó nói với bạn, "Em trông đẹp làm sao! Anh yêu em nhiều lắm, không có người phụ nữ nào như em trong toàn thể vũ trụ này." Và bạn chẳng bao giờ phản đối, "Anh không có quyền nói điều như vậy đâu, bởi vì anh không biết tất cả các phụ nữ của toàn thể vũ trụ." Khi những điều đẹp đẽ như vậy được nói ra, người ta quên mất hoàn toàn cái phi lí của chúng. Khoảnh khắc tình yêu trở thành gắn bó, tình yêu trở thành thân thuộc. Khoảnh khắc tình yêu trở thành đòi hỏi, nó là nhà tù. Nó đã phá huỷ đi tự do của bạn; bạn không thể bay trên trời, bạn bị giam trong lồng. Và người ta muốn biết... đặc biệt tôi muốn biết về bản thân mình. Mọi người muốn biết về tôi, tôi làm gì một mình trong phòng tôi. Và tôi muốn biết về họ - hai người này cứ làm gì với nhau thế? Một mình tôi ít nhất cũng thấy Những điều này mọi người học từ phim ảnh, từ tiểu thoải mái. Nếu ai đó khác có đó, thì có phiền toái; cái gì thuyết - tất cả những đối thoại này và họ không ngụ ý đó sẽ xảy ra. Nếu người khác có đó, im lặng không thể điều gì cả. Họ đơn giản ngụ ý, "Mình lên giường đi!" duy trì được. Người khác sẽ hỏi cái gì đó, nói điều gì Nhưng bởi vì chúng ta là những người văn minh, mà đó, làm cái gì đó, hay buộc bạn phải làm cái gì đó. Hơn không làm vài câu dạo đầu, chút ít lời nói đầu, thì bạn nữa, nếu cùng người đó cứ liên tục đấy, ngày tiếp không thể nói thẳng với ai đó, "Mình lên giường đi." ngày... Đàn bà sẽ chạy tới đồn cảnh sát để tố cáo, "Người đàn ông này nói điều gì đó rất xấu với tôi!" Nhưng nếu bạn Người đã phát minh ra chiếc giường đôi là một trong những kẻ thù lớn nhất của nhân loại. Ngay cả trên | 37 27/02/2010 - 1/ 19 38 | giường cũng không tự do! Bạn không thể cử động được; sinh con?" Bởi vì tôi cho rằng sẽ là không văn minh mà người kia ở bên cạnh rồi. Và thường là người kia chiếm đi hỏi những câu hỏi như vậy, làm ra những câu hỏi như phần lớn không gian. Nếu bạn có thể xoay xở được một vậy; đó là can thiệp vào tự do của ai đó. chỗ nhỏ, bạn may mắn đấy - và nhớ lấy, người kia cứ mở rộng mãi ra. Đó là một thế giới rất kì lạ, nơi đàn bà cứ mở rộng ra còn đàn ông thì cứ co lại. Và toàn thể lỗi lầm là của đàn ông - anh ta làm cho những người đàn bà đó trở nên béo hơn, mang thai. Thêm nhiều rắc rối ở phía trước. Một khi bạn đặt hai người ở với nhau, một Và mọi người cứ sống với vợ mình, với con mình - và bởi vì sự hiện diện của mọi thành viên mới tới, gia đình bạn cứ làm rối lên nhiều điều, bạn tự động trở thành ngày một ít nhạy cảm. Bạn nghe kém đi, bạn nhìn kém đi, bạn ngửi kém đi, bạn nếm kém đi. con trai và một con gái, chẳng chóng thì chầy người thứ Bạn không dùng tất cả các giác quan của mình với ba sẽ tới. Nếu nó không tới, hàng xóm bắt đầu băn sức mạnh của chúng. Đó là lí do tại sao khi ai đó lần khoăn: "Có chuyện gì thế nhỉ? Sao không có con?" đầu tiên yêu, bạn có thể thấy khuôn mặt người đó rạng Tôi đã sống với nhiều người, ở nhiều chỗ. Tôi ngạc nhiên - sao mọi người lại băn khoăn thế để tạo ra phiền toái cho người khác? Nếu ai đó không lấy vợ họ lo lắng: "Sao anh không lấy vợ đi?" - cứ dường như hôn nhân là luật phổ quát nào đó phải được tuân theo. Bị hành hạ bởi mọi người, người ta nghĩ tốt hơn cả là xây dựng gia đình - ít nhất thì những người này sẽ thôi không hành hạ họ. Nhưng bạn nhầm: Một khi bạn đã lấy vợ rồi họ bắt đầu hỏi, "Khi nào thì có con?" ngời. Bạn có thể thấy bước đi của người đó có dáng tươi tắn mới, có điệu vũ trong nó; bạn có thể thấy cái cà vạt của người đó được thắt ngay ngắn, quần áo người đó được là phẳng phiu. Cái gì đó đã xảy ra. Nhưng điều đó không kéo dài được lâu. Trong vòng một hay hai tuần thôi, vẫn cái chán chường đó lắng xuống; bạn thấy bụi bặm bắt đầu đọng lại. Ánh sáng mất đi; anh ta lại kéo lê, không còn nhảy múa nữa. Hoa vẫn nở hoa, nhưng anh ta không thấy cái đẹp nào nữa. Các vì sao vẫn cứ khêu gợi anh ta, nhưng anh ta không nhìn lên trời. Bây giờ, đây là vấn đề rất khó khăn. Nó không nằm trong tay bạn; đứa trẻ có thể tới, có thể không tới - và sẽ tới vào thời điểm riêng của nó. Nhưng mọi người cứ quấy rầy bạn... "Một gia đình sẽ không ra gia đình nếu không có con." Điều đó là đúng - bởi vì gia đình dường như là ngôi đền im lặng nếu không có trẻ con; có đứa Có hàng triệu người chưa bao giờ nhìn lên trên cả; mắt họ bị dính vào đất cứ dường như họ sợ rằng ngôi sao nào đó sẽ rơi vào mình. Có rất ít người muốn ngủ dưới bầu trời đầy sao - nỗi sợ cái bao la, sự một mình, bóng tối. trẻ, gia đình dường như là nhà thương điên! Và với Và hàng triệu người cứ tiếp tục, sâu bên dưới cảm nhiều đứa trẻ, phiền phức cứ nhân lên. thấy rằng dường như họ chỉ còn một mình, họ chưa bao Tôi ngồi im lặng trong phòng mình, cả đời mình. Tôi không bận tâm tới ai cả, tôi chưa bao giờ hỏi bất kì ai, "Sao anh không xây dựng gia đình, sao anh không giờ bận tâm tới tình yêu và hôn nhân... nhưng bây giờ chẳng thể làm được gì. Bạn không thể quay lại được; bạn không thể lại là người độc thân lần nữa. Thực tế bạn có thể đã trở thành quen thuộc với nhà tù này tới | 39 27/02/2010 - 1/ 20 40 | mức bạn không thể rời khỏi nhà tù được. Nó là một loại lần đầu tiên có thể trở thành những người bạn. Bằng an toàn; nó ấm cúng, mặc dầu khổ. Cái chăn cũ mèn, không thì họ bao giờ cũng là kẻ thù trá hình. nhưng cái giường đôi này - ít nhất bạn cũng không một mình trong khổ của mình, ai đó đang chia sẻ nó. Sự kiện là ai đó đang tạo ra nó cho bạn và bạn đang tạo ra nó cho anh ấy hay cô ấy. Các tôn giáo và cái gọi là thánh nhân, những người đã trốn khỏi thế giới, những kẻ hèn nhát không thể đối diện và đương đầu được với cuộc sống, đã đầu độc toàn thể ý tưởng về tình yêu chỉ là tâm linh. Họ đã kết án Tình yêu phải mang phẩm chất đem lại tự do, không dục, và với kết án dục họ cũng kết án tình yêu, bởi vì phải là xiềng xích mới cho bạn; tình yêu cho bạn đôi mọi người nghĩ dục và yêu là đồng nghĩa. Chúng không cánh và nâng đỡ cho bạn bay cao nhất có thể được. đồng nghĩa đâu. Dục là phần rất nhỏ của năng lượng sinh học của bạn. Yêu là toàn thể bản thể bạn, yêu là Nhưng đàn ông và đàn bà bị làm thành một bởi tình linh hồn bạn. Bạn phải học rằng dục đơn giản là nhu cầu yêu, không tách rời được, không phân biệt được, của xã hội, của giống nòi, để tiếp tục bản thân nó - bạn quả thực xứng đáng được trao phần thưởng. có thể tham gia nếu bạn muốn. Nhưng bạn không thể Cuốn Sách của Mirdad này là một trong những cuốn sách sẽ sống vĩnh hằng, chừng nào con người còn tồn tại trên trái đất. Nhưng người đã viết cuốn sách này lại hoàn toàn bị quên lãng. Mirdad là nhân vật hư cấu, Mirdad là cái tên của nhân vật chính. Người đã viết cuốn sách này... tên ông ấy là Mikhail Naimy, nhưng tên ông ấy không thành vấn đề. Sách của ông ấy vĩ đại thế, vĩ đại hơn bản thân ông ấy. Bản thân ông ấy đã cố tránh được yêu. Khoảnh khắc bạn né tránh yêu thì tất cả mọi sáng tạo của bạn chết đi và tất cả giác quan của bạn trở thành không nhạy cảm; bụi bặm lớn đọng quanh bạn. Bạn trở thành xác chết sống. Vâng, bạn thở và bạn ăn và bạn nói và bạn đi tới văn phòng hàng ngày cho tới khi cái chết tới và giải thoát cho bạn khỏi sự chán chường mà bạn mang cả đời mình. gắng cả đời để tạo ra cái gì đó tương tự như thế, nhưng Nếu dục là tất cả mọi thứ bạn có, thế thì bạn chẳng ông ấy đã thất bại. Ông ấy đã viết nhiều cuốn sách khác, có gì cả; thế thì bạn chỉ là công cụ của sinh học, của vũ nhưng cuốn Sách của Mirdad là đỉnh Everest. Các cuốn trụ, để sinh sản mà thôi. Bạn chỉ là cái máy, xưởng máy. khác đều là những ngọn đồi nhỏ, chúng chẳng thành Nhưng nếu bạn có thể hiểu yêu là bản thể thực của vấn đề mấy. mình, và việc yêu người khác là tình bạn sâu sắc, là Nếu tình yêu mà được hiểu là việc gặp gỡ của hai linh hồn - không chỉ là sự gặp gỡ dục, sinh học của hoóc môn đàn ông và đàn bà - thế thì tình yêu có thể điệu vũ của hai trái tim cùng nhau trong đồng bộ tới mức họ trở thành một, thì bạn không cần tâm linh khác nào cả. Bạn đã tìm thấy nó. cho bạn đôi cánh lớn lao, nó có thể cho bạn cái nhìn Tình yêu dẫn tới kinh nghiệm tối thượng - được gọi sáng suốt lớn lao trong cuộc sống. Và những người yêu là Thượng đế, được gọi là Tuyệt đối, được gọi là Chân | 41 27/02/2010 - 1/ 21 42 | lí. Đây chỉ là những cái tên. Thực tế điều tối thượng Có khác biệt lớn lao giữa hai điều này, mặc dầu không có tên; nó là vô danh, nhưng tình yêu dẫn tới nó. chúng cả hai có vẻ rất giống nhau. Tình yêu lành mạnh Nếu bạn chỉ nghĩ về dục và không bao giờ trở nên nhận biết về yêu, thế thì bạn đang đi tới kiệt quệ. Vâng, bạn sẽ tạo ra trẻ con và bạn sẽ sống trong khổ sở và bạn sẽ chơi bài và bạn sẽ đi xem phim và bạn sẽ xem đá bóng và bạn sẽ có những kinh nghiệm lớn lao về điều hoàn toàn vô tích sự, chán chường, chiến tranh, và là với bản thân mình mang giá trị tâm linh lớn lao. Người không yêu bản thân mình sẽ không thể có khả năng yêu bất kì ai khác. Gợn sóng tình yêu đầu tiên phải nảy sinh trong trái tim bạn. Nếu nó không nảy sinh cho bản thân bạn, nó không thể nảy sinh cho bất kì ai khác, bởi vì mọi người khác đều ở xa bạn hơn. dòng chảy ngầm thường xuyên của lo âu, điều được các Người ta phải yêu thân thể mình, người ta phải yêu nhà hiện sinh gọi là "cảm giác lo lắng." Nhưng bạn sẽ linh hồn mình, người ta phải yêu tính toàn bộ của mình. không bao giờ biết tới cái đẹp thực sự của sự tồn tại, im Và điều này là tự nhiên; bằng không bạn sẽ không thể lặng thực và an bình của vũ trụ. sống còn được chút nào. Và điều đó là đẹp bởi vì nó Tình yêu có thể làm điều đó thành có thể. làm bạn đẹp lên. Người yêu bản thân mình trở thành duyên dáng, thanh lịch. Người yêu bản thân mình nhất Nhưng nhớ lấy, tình yêu không biết tới biên giới. định trở nên im lặng hơn, mang tính thiền hơn, mang Tình yêu không thể mang tính ghen tuông, bởi vì tình tính cầu nguyện hơn người không yêu bản thân mình. yêu không thể sở hữu. Điều đó là xấu, chính ý tưởng rằng bạn sở hữu ai đó bởi vì bạn yêu. Bạn sở hữu ai đó - điều đó nghĩa là bạn đã giết chết ai đó và biến người đó thành món hàng. Nếu bạn không yêu ngôi nhà của mình, bạn sẽ không lau dọn nó; nếu bạn không yêu ngôi nhà của mình, bạn sẽ không sơn lại nó; nếu bạn không yêu nó, bạn sẽ không bao quanh nó bằng khu vườn đẹp, với ao Chỉ đồ vật mới có thể bị sở hữu. Tình yêu cho tự do. sen. Nếu bạn yêu bản thân mình bạn sẽ tạo ra khu vườn Tình yêu là tự do. quanh bản thân mình. Bạn sẽ cố gắng làm phát triển tiềm năng của mình, bạn sẽ cố gắng đem ra tất cả những cái ở trong bạn để được diễn đạt. Nếu bạn yêu, bạn sẽ cứ mưa rào lên bản thân mình, bạn sẽ cứ nuôi dưỡng Câu hỏi bản thân mình. Xin thầy hãy nói về khác biệt giữa tình yêu lành mạnh với bản thân mình và lòng kiêu hãnh bản ngã? Và nếu bạn yêu bản thân mình, bạn sẽ ngạc nhiên: Người khác sẽ yêu bạn. Không ai yêu người không yêu bản thân mình. Nếu bạn thậm chí không thể yêu được bản thân mình, ai khác sẽ nhận phiền toái này? Và người không yêu bản thân mình thì không thể vẫn còn trung lập được. Nhớ lấy, trong cuộc sống không | 43 27/02/2010 - 1/ 22 44 | có trung lập. Người không yêu bản thân mình sẽ ghét - cái ta đông cứng. Cái ta giống như khối băng, tình yêu sẽ phải ghét; cuộc sống không biết tới trung lập. Cuộc giống như mặt trời buổi sáng. Hơi ấm của tình yêu... và sống bao giờ cũng là chọn lựa. Nếu bạn không yêu, điều cái ta bắt đầu tan chảy. Bạn càng yêu bản thân mình, đó không có nghĩa là bạn có thể đơn giản vẫn còn trong bạn sẽ thấy càng ít cái ta trong mình, và thế rồi điều đó trạng thái không yêu đó. Không, bạn sẽ ghét. Và người trở thành việc thiền lớn lao, bước nhảy lớn lao vào ghét bản thân mình trở nên mang tính huỷ diệt. Người sùng kính. ghét bản thân mình sẽ ghét mọi người khác - người đó sẽ giận dữ và bạo hành thế và liên tục trong cuồng nộ. Người ghét bản thân mình, làm sao người đó có thể hi vọng rằng người khác sẽ yêu người đó? Toàn thể cuộc sống của người đó sẽ bị phá huỷ. Yêu bản thân mình có giá trị tâm linh lớn lao. Và bạn biết điều đó đấy! Bạn có thể không biết điều đó tới mức có liên quan tới việc yêu bản thân mình, bởi vì bạn đã không yêu bản thân mình. Nhưng bạn đã yêu người khác rồi; những thoáng nhìn về nó phải đã xảy ra cho bạn. Phải có những khoảnh khắc hiếm hoi khi mà, trong một khoảnh khắc thôi, bỗng nhiên bạn không có Tôi dạy yêu bản thân mình. Nhưng nhớ lấy, yêu bản đó và chỉ tình yêu có đó. Chỉ năng lượng tình yêu tuôn thân mình không có nghĩa là lòng kiêu hãnh bản ngã, chảy, không từ trung tâm nào, từ không đâu tới không không phải thế chút nào. Thực tế điều đó ngụ ý chính đâu. Khi hai người yêu ngồi cùng nhau có hai cái không điều đối lập lại. Người yêu bản thân mình thấy không ngồi cùng nhau, hai số không ngồi cùng nhau - và đó là có cái ta trong mình. Tình yêu bao giờ cũng làm tan cái đẹp của tình yêu, cái làm cho bạn hoàn toàn trống chảy cái ta - đó là một trong những bí mật giả kim thuật rỗng cái ta. cần được học, được hiểu, được kinh nghiệm. Tình yêu bao giờ cũng làm tan chảy cái ta. Bất kì khi nào bạn yêu, cái ta cũng biến mất. Bạn yêu người đàn bà, và ít nhất trong vài khoảnh khắc khi có tình yêu thực với người đàn bà đó, sẽ không có cái ta trong bạn, không bản ngã. Cho nên nhớ lấy, lòng kiêu hãnh bản ngã không bao giờ là tình yêu với bản thân mình. Lòng kiêu hãnh bản ngã chính là cái đối lập. Người đã không có khả năng yêu lấy bản thân mình thì trở thành ích kỉ. Lòng kiêu hãnh bản ngã là điều các nhà phân tâm gọi là hình mẫu tự ái của cuộc sống, lòng tự ái. Bản ngã và tình yêu không thể cùng tồn tại. Chúng giống như ánh sáng và bóng tối: khi ánh sáng tới, bóng tối biến mất. Nếu bạn yêu bản thân mình bạn sẽ ngạc nhiên - yêu bản thân mình nghĩa là cái ta biến mất. Bạn phải đã nghe câu chuyện ngụ ngôn về Narcissus. Ông ta đâm ra tự yêu mình. Nhìn xuống mặt ao tĩnh lặng, ông ta đâm yêu sự phản xạ của riêng mình. Trong yêu bản thân mình không cái ta nào được tìm Bây giờ bạn hãy thấy sự khác biệt: Người yêu bản thấy cả. Đó là nghịch lí: yêu bản thân mình là hoàn toàn thân mình không yêu sự phản xạ của mình, người đó không ích kỉ. Nó không phải là ích kỉ - bởi vì bất kì khi đơn giản yêu bản thân mình. Chẳng cần tấm gương nào nào có ánh sáng thì không có bóng tối, và bất kì khi nào cả; người đó biết bản thân mình từ bên trong. Bạn có tình yêu thì không có cái ta. Tình yêu làm tan chảy không biết bản thân mình, rằng bạn hiện hữu sao? Bạn | 45 27/02/2010 - 1/ 23 46 | có cần bằng chứng rằng bạn đang hiện hữu không? Bạn gì nếu so với em. Anh không thể tin được rằng Thượng có cần tấm gương để chứng tỏ rằng bạn tồn tại không? đế lại có khả năng cải tiến em. Sẽ không bao giờ có Nếu không có tấm gương, bạn có trở nên nghi ngờ về sự người đàn bà khác đẹp như thế." tồn tại của mình không? Đây là điều bạn gọi là tình yêu đấy! Đây là tự ái - Narcissus yêu sự phản xạ riêng của ông ấy - không người đàn ông trở thành vũng nước và phản xạ người với bản thân ông ấy. Đó không phải là việc yêu đúng đàn bà, và người đàn bà trở thành vũng nước và phản xạ với bản thân mình. Ông ấy yêu cái phản xạ; cái phản xạ người đàn ông. Thực tế, vũng nước không chỉ phản xạ là điều khác. Ông ấy đã trở thành hai, ông ấy đã trở nên chân lí mà còn tô điểm cho nó, theo cả nghìn lẻ một bị phân chia. Narcissus bị chia chẻ. Ông ấy là một loại cách làm cho nó có vẻ ngày càng đẹp hơn. Đây là điều tinh thần phân liệt. Ông ấy đã trở thành hai - người yêu mọi người gọi là tình yêu. Đây không phải là tình yêu và người được yêu. Ông ấy đã trở thành đối tượng riêng đâu; đây là thoả mãn bản ngã lẫn nhau thôi. của tình yêu của mình - và đó là điều xảy ra cho nhiều người, những người cứ tưởng mình đang yêu. Tình yêu thực không biết gì tới bản ngã cả. Tình yêu thực bắt đầu trước hết từ việc yêu bản thân mình. Khi bạn rơi vào tình yêu với người đàn bà, quan sát, tỉnh táo đi - điều đó có thể chẳng là gì ngoài tự ái. Khuôn mặt của người đàn bà này, và đôi mắt cô ấy, và lời nói của cô ấy, có thể đơn giản vận hành như cái hồ mà trong đó bạn thấy sự phản xạ của mình. Quan sát riêng của tôi là thế này: trong một trăm người yêu, chín mươi chín là tự ái. Mọi người không yêu người đàn bà đang có đấy. Họ yêu lời ca ngợi mà người đàn bà đó đem cho họ, sự chú ý mà người đàn bà đó đem cho họ, lời tâng bốc mà người đàn bà đó đang trút lên người đàn ông. Người đàn bà tâng bốc người đàn ông, người đàn Một cách tự nhiên, bạn có thân thể này, con người này, bạn được bắt rễ trong nó - tận hưởng nó, yêu mến nó, mở hội nó đi! Và không có vấn đề về tự hào hay bản ngã bởi vì bạn không so sánh bản thân mình với bất kì ai. Bản ngã chỉ tới với so sánh thôi. Yêu bản thân mình mà không biết tới so sánh - bạn là bạn, có vậy thôi. Bạn không nói rằng ai đó khác là kém hơn bạn; bạn không so sánh chút nào. Bất kì khi nào so sánh tới, biết rõ nó không phải là tình yêu; nó là thủ đoạn ở đâu đó, chiến lược tinh tế của bản ngã. ông tâng bốc người đàn bà - đấy là tâng bốc lẫn nhau. Bản ngã sống qua so sánh. Khi bạn nói với người Người đàn bà nói, "Không ai đẹp như anh. Anh là phép đàn bà, "Anh yêu em," đó là một điều; khi bạn nói với màu! Anh là điều vĩ đại nhất mà Thượng đế đã từng tạo người đàn bà, "Cleopatra chẳng là gì so với em," đấy lại ra. Ngay cả Alexandre Đại Đế cũng chẳng là gì nếu so là điều khác - hoàn toàn khác, chính là cái đối lập. Sao với anh." Và bạn dương dương tự đắc, và ngực bạn lại đem Cleopatra vào? Bạn không thể yêu người đàn bà căng lên gấp đôi, và đầu bạn bắt đầu phồng lên - chẳng này mà không đem Cleopatra vào được sao? Cleopatra có gì ngoài rơm rác, nhưng nó bắt đầu phồng lên. Và được đem vào để thổi phồng bản ngã lên. Yêu người bạn có thể nói với người đàn bà, "Em là sáng tạo vĩ đại đàn ông này - sao phải đem Alexander Đại Đế vào? nhất của Thượng đế. Ngay cả Cleopatra cũng chẳng là | 47 27/02/2010 - 1/ 24 48 | Tình yêu không biết tới so sánh; tình yêu đơn giản thì đam mê có đó giống như cơn sốt, không có sự bình yêu mà không có so sánh. thản chút nào. Cho nên bất kì khi nào có so sánh, nhớ lấy, đó là Nếu bạn có thể nhớ những điều này thì bạn sẽ có lòng kiêu hãnh bản ngã. Đó là tự ái. Và bất kì khi nào tiêu chí để đánh giá. Nhưng người ta phải bắt đầu từ bản không có so sánh, nhớ lấy, đó là tình yêu, dù đó là yêu thân mình, không có cách nào khác. Người ta phải bắt bản thân mình hay yêu người khác. đầu từ nơi người ta đang hiện hữu. Trong tình yêu thực không có phân chia. Người yêu Yêu bản thân mình, yêu vô cùng, và trong chính tan chảy vào trong nhau. Trong tình yêu bản ngã có tình yêu đó lòng kiêu hãnh của bạn, bản ngã của bạn và phân chia lớn lao, phân chia của người yêu và người tất cả những cái vô nghĩa đó sẽ biến mất. Và khi nó đã được yêu. Trong tình yêu thực không có sự thân thuộc. biến mất thì tình yêu của bạn sẽ bắt đầu đạt tới người Để tôi nhắc lại điều đó: Trong tình yêu thực không có khác. Và nó sẽ không phải là thân thuộc mà là chia sẻ. sự thân thuộc, bởi vì không có hai người được thân Nó sẽ không phải là quan hệ đối thể/chủ thể mà là sự thuộc với nhau. Trong tình yêu thực chỉ có tình yêu, tan chảy, sự cùng nhau. Nó sẽ không cuồng nhiệt, nó sẽ việc nở hoa, hương thơm, tan chảy, hội nhập. Chỉ trong là say mê bình thản. Nó sẽ nồng nàn và bình thản cùng tình yêu bản ngã mới có hai người, người yêu và người nhau. Nó sẽ cho bạn mùi vị đầu tiên của tính nghịch lí được yêu. Và bất kì khi nào có người yêu và người của cuộc sống. được yêu, tình yêu biến mất. Bất kì khi nào có tình yêu, người yêu và người được yêu cả hai cùng biến mất trong tình yêu. Tình yêu là hiện tượng lớn lao thế; bạn không thể Tại sao yêu lại đau thế? sống sót được trong nó. Tình yêu thực bao giờ cũng trong hiện tại. Tình yêu bản ngã bao giờ cũng trong quá khứ hoặc trong tương lai. Trong tình yêu thực có bình thản thiết tha. Điều đó có vẻ nghịch lí, nhưng tất cả những thực tế lớn lao hơn của cuộc sống đều nghịch lí cả; do đó tôi gọi nó là bình thản thiết tha. Có nồng nàn, nhưng không có cuồng nhiệt trong nó. Nồng nàn chắc chắn có đó, nhưng cũng có cả mát mẻ trong nó, trạng thái rất bình tĩnh, thanh thản, điềm tĩnh. Tình yêu làm cho người ta ít cuồng nhiệt hơn. Nhưng nếu nó không phải là tình yêu thực Yêu là đau bởi vì nó tạo ra con đường cho phúc lạc. Yêu là đau bởi vì nó biến đổi; yêu là chuyển hoá. Mỗi biến đổi đều sẽ là đau bởi vì cái cũ phải ra đi để nhường chỗ cho cái mới. Cái cũ là quen thuộc, an ninh, an toàn, cái mới là tuyệt đối không được biết tới. Bạn sẽ đi vào đại dương chưa từng được thám hiểm. Bạn không thể dùng tâm trí mình với cái mới; với cái cũ, tâm trí thành thạo rồi. Tâm trí có thể vận hành chỉ với cái cũ; với cái mới, tâm trí hoàn toàn vô dụng. mà là tình yêu bản ngã, thế thì có cuồng nhiệt lớn. Thế | 49 27/02/2010 - 1/ 25 50 | Do đó sợ hãi nảy sinh. Và bỏ lại thế giới cũ, thoải Mối quan hệ là tấm gương, và tình yêu càng thuần mái, an toàn, thế giới của tiện nghi, đau nảy sinh. Đó là khiết, tình yêu càng cao hơn, tấm gương càng tốt hơn, cùng nỗi đau mà đứa trẻ cảm thấy khi nó ra khỏi bụng tấm gương càng rõ hơn. Nhưng tình yêu cao hơn cần mẹ. Đó là cùng nỗi đau mà con chim cảm thấy khi nó cố bạn cởi mở. Tình yêu cao hơn cần bạn mong manh hơn. gắng tung cánh bay lần đầu tiên. Nỗi sợ cái không biết, Bạn phải vứt bỏ áo giáp của mình; điều đó là đau đớn. và an ninh của cái đã biết, không an ninh của cái không Bạn phải không thường xuyên đề phòng. Bạn phải vứt biết, điều không thể dự đoán được của cái không biết, bỏ tâm trí tính toán. Bạn phải mạo hiểm. Bạn phải sống làm cho người ta rất kinh hãi. một cách nguy hiểm. Người khác có thể làm tổn thương Và bởi vì việc biến đổi sẽ là từ cái ta hướng tới trạng thái vô ngã, đau là rất sâu sắc. Nhưng bạn không bạn; đó là nỗi sợ trong mong manh. Người khác có thể bác bỏ bạn; đó là nỗi sợ trong tình yêu. thể có cực lạc mà không trải qua đau. Nếu vàng muốn Sự phản xạ, mà bạn sẽ thấy trong người khác, về cái được thuần khiết, nó phải qua lửa. ta riêng của bạn có thể là xấu - đó là nỗi lo âu; tránh Tình yêu là lửa. gương ra! Nhưng bằng việc tránh gương bạn sẽ không trở nên đẹp đâu. Bằng việc tránh né tình huống bạn sẽ Chính bởi vì nỗi đau của tình yêu mà hàng triệu không trưởng thành nữa. Thách thức phải được chấp người sống cuộc sống không tình yêu. Họ đau khổ nữa, nhận. và đau khổ của họ là vô ích. Đau khổ trong tình yêu không phải là đau khổ vô ích. Đau khổ trong tình yêu là mang tính sáng tạo; nó đem bạn lên tầm mức tâm thức cao hơn. Đau khổ không có tình yêu thì hoàn toàn phí hoài; nó chẳng dẫn bạn đến đâu cả, nó giữ bạn đi vào trong cùng cái vòng luẩn quẩn. Người ta phải đi vào tình yêu. Đó là bước đầu tiên hướng tới Thượng đế, và điều đó không thể bị bỏ qua được. Những người cố bỏ qua bước tình yêu sẽ không bao giờ đạt tới Thượng đế. Điều đó là tuyệt đối cần thiết, bởi vì bạn trở nên nhận biết về tính toàn bộ của mình chỉ khi bạn được khêu gợi bởi sự hiện diện của Người sống không tình yêu là kẻ tự ái, người đó bị người khác, khi sự hiện diện của bạn được nâng cao bởi đóng kín. Người đó chỉ biết bản thân mình. Và người đó sự hiện diện của người khác, khi bạn được đem ra khỏi có thể biết bản thân mình được bao nhiêu nếu người đó tính tự ái của mình, thế giới đóng kín dưới bầu trời mở. không biết tới người khác? Bởi vì chỉ người khác mới có thể vận hành như tấm gương. Bạn sẽ không bao giờ biết tới bản thân mình mà không biết tới người khác. Tình yêu là rất nền tảng cho việc biết bản thân mình Tình yêu là bầu trời mở. Sống trong tình yêu là trên đôi cánh. Nhưng chắc chắn, bầu trời vô hạn tạo ra sợ hãi. nữa. Người không biết tới người khác trong tình yêu sâu Và vứt bỏ bản ngã là rất đau bởi vì chúng ta đã sắc, trong đam mê mãnh liệt, trong cực lạc hoàn toàn, sẽ được dạy trau dồi bản ngã. Chúng ta coi bản ngã là kho không có khả năng biết mình là ai, bởi vì người đó sẽ báu duy nhất của mình. Chúng ta đã từng phóng chiếu không có tấm gương để nhìn phản xạ riêng của mình. nó, chúng ta đã từng tô điểm nó, chúng ta đã từng liên | 51 27/02/2010 - 1/ 26 52 | tục trau chuốt nó. Và khi tình yêu gõ cửa, tất cả mọi Thượng đế là chỗ kết thúc. Sợ tình yêu, sợ nỗi đau phát điều cần thiết để rơi vào tình yêu là gạt bản ngã sang triển của tình yêu, là vẫn còn bị khép kín trong xà lim một bên. Chắc chắn điều đó là đau. Nó là công việc cả tối tăm. Con người hiện đại đang sống trong xà lim tối đời của bạn, nó là tất cả những gì bạn đã tạo ra - bản tăm. Đó là tự ái - tự ái là nỗi ám ảnh lớn nhất của tâm trí ngã xấu xí này, cái ý tưởng này rằng "Mình tách rời hiện đại. Và thế rồi có các vấn đề, toàn vô nghĩa. Có khỏi sự tồn tại." những vấn đề mang tính sáng tạo bởi vì chúng đưa bạn Ý tưởng này là xấu bởi vì nó là giả. Ý tưởng này là ảo tưởng, nhưng xã hội chúng ta tồn tại là dựa trên ý tưởng này rằng mỗi người đều là một người, không phải là sự hiện diện. tới nhận biết cao hơn. Có những vấn đề chẳng dẫn bạn tới đâu cả; chúng đơn giản giữ bạn bị buộc lại, chúng đơn giản giữ bạn trong đống lộn xộn cũ của mình. Tình yêu tạo ra vấn đề. Bạn có thể né tránh những vấn đề đó bằng cách né tránh tình yêu - nhưng đấy là những vấn Chân lí là ở chỗ không có người nào trên thế giới đề rất bản chất! Chúng phải được đối diện, được đương này cả; chỉ có sự hiện diện thôi. Bạn hiện hữu - không đầu; chúng phải được sống và được trải qua và vượt ra phải như bản ngã, tách rời khỏi cái toàn thể. Bạn là một ngoài. Và để vượt ra ngoài, con đường là đi qua. Tình phần của cái toàn thể. Cái toàn thể thấm vào bạn, cái yêu là điều thực duy nhất đáng làm. Tất cả những cái toàn thể thở trong bạn, đập trong bạn, cái toàn thể là khác đều là phụ. Nếu nó giúp cho tình yêu, nó là tốt. Tất cuộc sống của bạn. cả những cái khác chỉ là phương tiện, tình yêu là mục Tình yêu cho bạn kinh nghiệm đầu tiên về hài hoà đích. Cho nên dù đau đớn thế nào, cứ đi vào tình yêu. với cái gì đó không phải là bản ngã của bạn. Tình yêu Nếu bạn không đi vào tình yêu, như nhiều người đã cho bạn bài học đầu tiên rằng bạn có thể rơi vào hài hoà quyết định, thế thì bạn bị mắc kẹt với bản thân mình. với ai đó, người chưa bao giờ là một phần của bản ngã Thế thì cuộc sống của bạn không phải là cuộc hành của bạn. Nếu bạn có thể trong hài hoà với người đàn bà, hương, thế thì cuộc sống của bạn không phải là dòng nếu bạn có thể trong hài hoà với người bạn, với người sông đi ra đại dương; cuộc sống của bạn là cái ao tù đàn ông, nếu bạn có thể trong hài hoà với con bạn hay đọng, bẩn thỉu và chẳng mấy chốc sẽ chẳng có gì ngoài với mẹ bạn, sao bạn không thể trong hài hoà với tất cả bùn và bẩn. Để giữ sạch, người ta cần giữ luồng chảy. mọi người? Và nếu hài hoà với một người cho bạn niềm Dòng sông vẫn còn sạch bởi vì nó cứ chảy mãi. Việc vui thế, kết quả sẽ là thế nào nếu bạn trong hài hoà với chảy là quá trình liên tục giữ trong trắng. tất cả mọi người? Và nếu bạn có thể trong hài hoà với tất cả mọi người, sao bạn không thể trong hài hoà với con vật và chim chóc và cây cối? Thế thì bước nọ dẫn tới bước kia. Người yêu vẫn còn trong trắng - tất cả mọi người yêu đều trong trắng. Những người không yêu không thể còn trong trắng được; họ trở thành im lìm, tù đọng; chẳng chóng thì chầy họ bắt đầu bốc mùi - và sớm còn Tình yêu là chiếc thang. Nó bắt đầu với một người, tốt hơn là muộn - bởi vì họ chẳng có đâu mà đi. Cuộc nó kết thúc với cái toàn bộ. Tình yêu là chỗ bắt đầu, sống của họ chết rồi. | 53 27/02/2010 - 1/ 27 54 | Đó là chỗ con người hiện đại tìm thấy bản thân né tránh linh hồn của người kia. Bạn chỉ dùng thân thể mình, và bởi vì điều này, đủ mọi loại thần kinh, đủ mọi và trốn đi, còn người kia dùng thân thể bạn và trốn đi. loại điên khùng đã trở thành lan tràn tùm lum. Bệnh tật Bạn chưa bao giờ trở nên đủ thân mật để làm lộ ra tâm lí đã chiếm tỉ lệ bệnh dịch. Không còn là chuyện khuôn mặt nguyên thuỷ của nhau. vài cá nhân ốm yếu về tâm lí nữa; thực tế là toàn thể trái đất đã trở thành nhà thương điên. Toàn thể nhân loại Tình yêu là công án Thiền lớn lao nhất. đang chịu đựng một bệnh thần kinh, và chứng thần kinh Nó đau đấy, nhưng đừng né tránh nó. Nếu bạn né đó tới từ tù đọng tự ái của bạn. Mọi người đều bị mắc tránh nó, bạn đã né tránh cơ hội lớn lao nhất để trưởng kẹt với ảo tưởng riêng của họ về việc có cái ta tách biệt; thành. Đi vào trong nó, chịu đau tình yêu, bởi vì qua cái thế rồi mọi người phát khùng. Và điên khùng này là vô đau đó thì cực lạc lớn lao mới tới. Vâng, có đau đớn, nghĩa, vô ích, không sáng tạo. Hay người ta bắt đầu tự nhưng từ đau đớn đó cực lạc mới sinh ra. Vâng, bạn sẽ tử. Nhưng người tự tử đó cũng là những người không phải chết như bản ngã, nhưng nếu bạn có thể chết đi hữu ích, không sáng tạo. như bản ngã, bạn sẽ được sinh ra như Thượng đế, như Bạn có thể không tự tử bằng việc uống thuốc độc vị phật. hay nhảy từ mỏm đá hay bằng việc tự bắn mình, nhưng bạn có thể tự tử theo một quá trình rất chậm chạp, và đó Và tình yêu sẽ cho bạn nhấp ngụm đầu tiên về Đạo, về Sufi2, về Thiền. Tình yêu sẽ cho bạn bằng chứng đầu là điều đang xảy ra. Rất ít người tự tử một cách bất tiên rằng cuộc sống không phải là vô nghĩa. Những thình lình. Những người khác đã quyết định tự tử dần người nói cuộc sống vô nghĩa là những người đã không dần; chút một, từ từ họ chết. Nhưng xu hướng tự tử đã biết tới tình yêu. Tất cả mọi điều họ nói đều là việc cuộc trở thành phổ quát. sống của họ đã bỏ lỡ tình yêu. Đây không phải là con đường sống. Và lí do, lí do Cứ để có đau đi, cứ để có đau khổ đi. Đi qua đêm nền tảng là ở chỗ chúng ta đã quên mất ngôn ngữ của tối này, và bạn sẽ đạt tới ánh mặt trời lên đẹp đẽ. Chính tình yêu. Chúng ta không có đủ dũng cảm để đi vào là chỉ trong bụng mẹ của đêm tối mà mặt trời mới ló ra. trong cuộc phiêu lưu có tên tình yêu. Chính là chỉ qua đêm tối mà buổi sáng mới tới. Do đó mọi người đều quan tâm tới dục, bởi vì dục Toàn bộ cách tiếp cận của tôi là cách tiếp cận của thì không rủi ro. Nó là tạm thời, bạn không bị tham dự tình yêu. Tôi dạy tình yêu và chỉ tình yêu chứ không cái vào. Tình yêu là tham gia; nó là cam kết. Nó không tạm gì khác. Bạn có thể quên Thượng đế; đó chỉ là từ trống thời. Một khi nó bắt rễ, nó có thể còn mãi mãi. Nó có rỗng. Bạn có thể quên lời cầu nguyện bởi vì chúng chỉ thể là việc tham gia cả đời. Tình yêu cần thân mật, và là những nghi lễ bị người khác áp đặt lên bạn. Tình yêu chỉ khi bạn thân mật thì người kia mới trở thành tấm là lời cầu nguyện tự nhiên, không bị áp đặt bởi ai cả. gương. Khi bạn gặp gỡ với người đàn bà hay đàn ông về Bạn được sinh ra với nó. Tình yêu là Thượng đế thực - mặt dục, bạn chưa gặp gỡ chút nào đâu; thực tế, bạn đã 2 Một tôn giáo ở Ấn Độ | 55 27/02/2010 - 1/ 28 56 | không phải là Thượng đế của các nhà thượng đế học, nhưng mà về việc hiện hữu. Sat, hiện hữu, là chính việc mà là Thượng đế của Phật, Jesus, Mohammed, Thượng tìm kiếm - ta là ai? Không biết điều đó theo cách logic, đế của người Sufi. Tình yêu là phương cách, phương mà nhấn chìm vào trong sự tồn tại của riêng người ta để pháp để giết chết bạn như một cá nhân tách biệt và để cho người ta có thể nếm trải nó, để cho người ta có thể giúp cho bạn trở thành vô hạn. Biến mất như giọt sương là nó - bởi vì không có cách nào khác để biết, thực sự. và trở thành đại dương - nhưng bạn sẽ phải trải qua Nếu bạn hỏi người Hindu, họ sẽ nói không có cách nào cánh cửa của tình yêu. khác để biết ngoài việc hiện hữu. Làm sao bạn có thể Và chắc chắn khi người ta bắt đầu biến mất như giọt sương, và người ta đã sống lâu như giọt sương, điều đó gây đau, bởi vì người ta đã từng nghĩ, "Mình là cái này, còn bây giờ cái này đi mất. Mình đang chết." Bạn không chết, chỉ ảo tưởng đang chết thôi. Bạn đã trở nên biết được yêu? Cách duy nhất là trở thành người yêu. Là người yêu và bạn sẽ biết. Và nếu bạn đang cố gắng đứng bên ngoài kinh nghiệm này và chỉ là người quan sát, thế thì bạn có thể biết về yêu, nhưng bạn sẽ không bao giờ biết yêu. bị đồng nhất với ảo tưởng này, đúng, nhưng ảo tưởng Tâm trí Hi Lạp đã tạo ra toàn thể sự phát triển khoa vẫn và ảo tưởng mà thôi. Và chỉ khi ảo tưởng mất đi thì học. Khoa học hiện đại là sản phẩm phụ của tâm trí Hi bạn mới có khả năng thấy mình là ai. Và khải lộ đó đem Lạp. Khoa học hiện đại nhấn mạnh vào sự vô tư, đứng bạn tới đỉnh tối thượng của niềm vui, phúc lạc, lễ hội. bên ngoài, quan sát, không định kiến. Khách quan, không liên quan - đây là yêu cầu cơ sở nếu bạn muốn trở thành nhà khoa học. Không liên quan, đừng cho phép tình cảm của bạn tô mầu lên cái gì; khách quan, Làm sao mà câu khắc trên ngôi đền Hi Lạp Delphi lại là "Biết bản thân mình" chứ không là "Yêu bản thân mình"? gần như không quan tâm tới bất kì giả thuyết nào theo bất kì cách nào. Chỉ quan sát sự kiện - không bị tham dự vào trong nó, vẫn còn ở ngoài. Đừng là người tham gia. Đây là niềm đam mê Hi Lạp: tìm kiếm khách quan về tri thức. Tâm trí Hi Lạp bị ám ảnh với tri thức. Tâm trí Hi Lạp nghĩ dưới dạng tri thức, làm sao để biết. Đó là lí do tại sao người Hi Lạp đã tạo ra truyền thống vĩ đại nhất các triết gia, các nhà tư tưởng, các nhà logic - những tâm trí hợp lí vĩ đại, nhưng niềm đam mê là để biết. Điều đó đã có ích, nhưng nó có ích chỉ theo một chiều, chiều vật chất. Đó là cách để biết vật chất. Bạn không bao giờ đi tới biết được tâm trí theo cách đó, chỉ biết vật chất thôi. Bạn không bao giờ đi tới biết được tâm thức theo cách đó. Bạn có thể biết cái bên ngoài, Trong thế giới này, như tôi thấy nó, chỉ có hai kiểu tâm trí: Hi Lạp và Hindu. Tâm trí Hi Lạp có niềm đam mê để biết còn tâm trí Hindu có niềm đam mê để hiện hữu. Đam mê Hindu không quá bận tâm tới việc biết, bạn không bao giờ biết được cái bên trong - bởi vì ở bên trong bạn đã tham dự vào rồi. Không có cách nào để đứng ra ngoài nó, bạn đã ở đó rồi. Bên trong là bạn - làm sao bạn có thể thoát ra khỏi nó được? Tôi có thể | 57 27/02/2010 - 1/ 29 58 | quan sát hòn đá, tảng đá, dòng sông, một cách khách cái neo vào thế giới bên ngoài. Tâm trí Hindu trở thành quan bởi vì tôi tách rời. Làm sao tôi có thể quan sát bản rất giàu có bên trong, nhưng bên ngoài trở nên rất nghèo thân mình một cách khách quan được? Tôi tham gia vào nàn. trong nó. Tôi không thể ở bên ngoài nó được. Tôi không thể thu mình lại trở thành một đối thể. Tôi sẽ vẫn còn là chủ thể, và tôi sẽ vẫn còn là chủ thể - dù tôi làm bất kì cái gì, tôi vẫn là người biết, tôi không là cái được biết. Một sự tổng hợp lớn là cần thiết, tổng hợp lớn giữa tâm trí Hindu và Hi Lạp. Nó có thể là ân huệ lớn nhất cho trái đất. Mãi cho tới giờ điều đó chưa có thể được, nhưng bây giờ các yêu cầu cơ sở có đó rồi và sự tổng Cho nên tâm trí Hi Lạp đã dịch chuyển, dần dần hợp là có thể. Phương Đông và phương Tây đang gặp hướng tới vật chất. Khẩu hiệu, câu khắc tại ngôi đền gỡ theo cách rất tinh tế. Người phương Đông đang đi Delphi, Biết bản thân mình, trở thành cội nguồn của sang phương Tây học khoa học, trở thành nhà khoa học, toàn thể tiến bộ khoa học. Nhưng dần dần, chính ý còn người tìm kiếm phương Tây đang đi sang phương tưởng về tri thức khách quan đã đưa tâm trí phương Tây Đông để học tôn giáo là gì. Xoắn xuýt và hội nhập lớn đi xa khỏi hiện hữu riêng của nó. lao đang xảy ra. Tâm trí Hindu, kiểu tâm trí khác trên thế giới, lại có Trong tương lai, phương Đông sẽ không là phương chiều hướng khác. Chiều hướng là về hiện hữu. Trong Đông và phương Tây sẽ không là phương Tây. Trái đất Upanishad, bậc thầy vĩ đại Udalak nói với con mình và sẽ trở thành cái làng toàn cầu - một chỗ nhỏ nơi tất cả đệ tử của mình Swetketu, "Cái đó là ngươi" - mọi phân biệt sẽ biến mất. Và thế thì lần đầu tiên sự Tatwamasi, Swetkety. Cái đó là ngươi - không có sự tổng hợp lớn sẽ nảy sinh, lớn nhất cho tới giờ - sự tổng phân biệt giữa cái đó và ngươi. Cái đó là thực tại của hợp không nghĩ theo các cực đoan, sự tổng hợp không bạn, ngươi là thực tại - không có phân biệt. Không có nghĩ rằng nếu bạn đi ra ngoài, nếu bạn là nhà nghiên khả năng để biết nó như bạn biết tảng đá. Không có khả cứu tri thức thì bạn mất gốc rễ của mình trong bản thể; năng để biết nó như bạn biết thứ khác; bạn chỉ có thể là hay nếu bạn đi tìm vào bản thể mình thì bạn đánh mất nó. gốc rễ trong thế giới, trong cõi giới khoa học. Cả hai Trên ngôi đền Delphi, tất nhiên người ta đã viết Biết bản thân mình. Đó là cách diễn đạt của tâm trí Hi Lạp. Bởi vì ngôi đền này là ở Hi Lạp, lời khắc trong tiếng Hi Lạp. Nếu ngôi đền mà ở Ấn Độ thì lời khắc sẽ là Là bản đều có thể cùng nhau, và bất kì khi nào điều này xảy ra con người có đôi cánh và con người có thể bay vào bầu trời cao nhất có thể được. Bằng không bạn chỉ có một cánh. thân mình - bởi vì cái đó là ngươi. Tâm trí Hindu đi Như tôi thấy điều đó, người Hindu bị thiên lệch ngày một gần hơn tới bản thể riêng của người ta - đó là cũng nhiều như tâm trí Hi Lạp thiên lệch. Cả hai đều là lí do tại sao nó lại trở thành không khoa học. Nó trở một nửa của thực tại. Tôn giáo là một nửa; khoa học là thành mang tính tôn giáo, nhưng không khoa học. Nó một nửa. Cái gì đó phải xảy ra để đem tôn giáo và khoa trở thành hướng nội, nhưng thế thì nó mất đi tất cả mọi học lại cùng nhau trong một toàn thể lớn hơn, nơi khoa | 59 27/02/2010 - 1/ 30 60 | học không phủ nhận tôn giáo và nơi tôn giáo không lên chân. Đích xác theo cùng cách đó bạn có thể dùng tâm án khoa học. trí một cách logic nếu bạn định biết về vật chất. Điều đó "Làm sao mà câu khắc trên ngôi đền Hi Lạp Delphi lại là "Biết bản thân mình" chứ không là "Yêu bản thân mình"? Yêu bản thân mình là có thể chỉ nếu bạn trở thành bản thân mình, nếu bạn là bản thân mình. Bằng hoàn toàn đúng, nó khớp ở đó. Và khi bạn đi vào bên trong, gạt nó sang bên. Bây giờ chân không còn được cần tới; suy nghĩ không được cần tới. Bây giờ bạn cần trạng thái vô ý nghĩ sâu sắc, im lặng. không điều đó là không thể được. Bằng không, khả Và cả hai điều này có thể xảy ra trong một con năng duy nhất là cứ cố gắng biết bạn là ai, và điều đó người - khi tôi nói điều đó, tôi nói điều đó từ kinh nữa cũng là từ bên ngoài; quan sát từ bên ngoài bạn là nghiệm riêng của mình. Tôi đã làm cả hai. Khi được cần ai, và điều đó nữa cũng theo cách khách quan, không tới, tôi có thể trở nên logic như bất kì người Hi Lạp nào. theo cách trực giác. Khi không được cần tới, tôi có thể trở thành gàn dở, phi Tâm trí Hi Lạp đã phát triển khả năng logic vô cùng. Aristotle đã trở thành người cha của mọi logic và mọi triết học. Tâm trí phương Đông có vẻ phi logic - nó logic như bất kì người Hindu nào. Cho nên khi tôi nói điều đó tôi ngụ ý điều đó, và nó không phải là giả thuyết. Tôi đã kinh nghiệm nó theo cách đó. thế đấy. Chính nhấn mạnh vào thiền là phi logic bởi vì Tâm trí có thể được dùng và có thể bị gạt sang bên. thiền nói rằng bạn chỉ có thể biết khi tâm trí bị vứt bỏ, Nó là công cụ, một công cụ rất hay; không cần phải bị khi suy nghĩ bị vứt bỏ và bạn hội nhập bản thân mình ám ảnh bởi nó. Không cần phải cố định, gắn chặt vào vào trong bản thể mình một cách toàn bộ tới mức thậm nó. Thế thì nó trở thành bệnh tật. Cứ nghĩ về một người chí không một ý nghĩ có đấy làm sao lãng bạn. Chỉ thế muốn ngồi nhưng không thể ngồi được bởi vì người đó thì bạn mới có thể biết. Còn tâm trí Hi Lạp nói bạn có nói, "Tôi có chân - làm sao tôi có thể ngồi được?" Hay, thể biết chỉ khi suy nghĩ sáng tỏ, logic, hợp lí, hệ thống. nghĩ về một người muốn giữ yên tĩnh và im lặng và Tâm trí Hindu nói, khi suy nghĩ biến mất hoàn toàn, chỉ không thể giữ được yên tĩnh và im lặng bởi vì người đó thế thì mới có khả năng để biết. Chúng là khác nhau nói, "Tôi có tâm trí." Điều đó là như nhau. toàn bộ, đi theo những chiều đối nghịch; nhưng có khả năng để tổng hợp cả hai. Người ta phải trở nên có khả năng tới mức ngay cả công cụ gần gũi nhất của tâm trí cũng có thể bị gạt sang Con người có thể dùng tâm trí mình khi làm việc bên và có thể được tắt đi. Điều đó có thể được thực trên vật chất; thế thì logic là công cụ vĩ đại. Và cùng hiện, điều đó đã được thực hiện, nhưng điều đó đã người đó có thể gạt tâm trí sang bên khi người đó đi vào không được thực hiện trên qui mô lớn. Nhưng điều đó phòng thiền của mình và đi vào trong vô trí. Bởi vì tâm sẽ được thực hiện ngày một nhiều hơn - đây là điều tôi trí không phải là bạn - nó là công cụ cũng giống như tay đang cố gắng làm ở đây với bạn. Tôi nói với bạn, tôi tôi vậy, như chân tôi vậy. Nếu tôi muốn bước đi tôi thảo luận vấn đề với bạn - đó là logic, đó là việc dùng dùng chân, nếu tôi không muốn bước đi tôi không dùng tâm trí. Và rồi tôi nói với bạn, "Vứt bỏ tâm trí và đi vào | 61 27/02/2010 - 1/ 31 62 | trong thiền sâu. Nếu bạn nhảy múa, nhảy múa toàn bộ Với tâm trí Hindu, trong Upanishad3 họ nói rằng tới mức không còn một ý nghĩ nào bên trong; toàn thể bạn yêu vợ bạn không phải vì vợ bạn đâu; bạn yêu vợ năng lượng của bạn trở thành điệu múa. Hay hát, chỉ hát bạn chỉ vì riêng bạn thôi. Bạn yêu bản thân mình qua cô thôi. Hay ngồi, chỉ ngồi thôi - trong toạ thiền, không ấy. Bởi vì cô ấy cho bạn niềm hoan lạc, đó là lí do tại làm gì cả. Đừng cho phép một ý nghĩ thoáng qua. Yên sao bạn yêu cô ấy - nhưng sâu bên dưới, bạn yêu niềm tĩnh, tuyệt đối yên tĩnh." Đây là những điều mâu thuẫn. hoan lạc riêng của mình. Bạn yêu con bạn, bạn yêu bạn Mọi sáng bạn thiền và mọi sáng bạn tới và nghe tôi. Mọi sáng bạn nghe tôi và thế rồi bạn đi và thiền. Điều này là mâu thuẫn. Nếu tôi chỉ là người Hi Lạp, tôi sẽ nói với bạn, tôi sẽ tạo ra trao đổi logic với bạn, nhưng thế thì tôi sẽ không nói tới thiền. Điều đó là ngu ngốc. Nếu mà tôi chỉ là người Hindu, sẽ không cần nói với bạn. Tôi có thể nói, "Đi và thiền đi, bởi vì phỏng có ích gì của bạn, không phải bởi vì họ mà bởi vì bạn. Sâu bên dưới con bạn làm cho bạn sung sướng, bạn của bạn cho bạn sự khuây khoả. Đó là điều bạn đang khao khát. Cho nên Upanishad nói rằng bạn yêu bản thân mình, thực sự. Cho dù bạn nói rằng bạn yêu người khác, điều đó chỉ là qua phương tiện để yêu bản thân mình, con đường dài, vòng vo để yêu bản thân mình. mà nói? Người ta phải trở nên im lặng." Tôi là cả hai. Người Hindu nói rằng không có khả năng khác; bạn Và đây là hi vọng của tôi: rằng bạn cũng sẽ trở thành cả chỉ có thể yêu bản thân mình. Còn người Hi Lạp nói hai - bởi vì thế thì cuộc sống rất giầu có, cực kì giầu có. không có khả năng nào để yêu bản thân mình bởi vì ít Thế thì bạn không mất cái gì cả. Thế thì mọi thứ đều nhất cần có hai người. được hấp thu; thế thì bạn trở thành dàn nhạc lớn. Thế thì tất cả các cực gặp gỡ trong bạn. Nếu bạn hỏi tôi, tôi là cả hai, người Hindu và người Hi Lạp. Nếu bạn hỏi tôi, tôi sẽ nói yêu là nghịch lí. Nó Với người Hi Lạp, chính ý tưởng về "yêu bản thân là hiện tượng rất nghịch lí. Đừng cố gắng qui nó thành mình" đã là ngớ ngẩn, bởi vì họ sẽ nói - và họ sẽ nói một cực; cả hai cực đều cần. Người khác là cần, nhưng một cách logic - rằng tình yêu là có thể chỉ giữa hai trong tình yêu sâu sắc người khác biến mất. Nếu bạn người. Bạn có thể yêu ai đó khác, bạn thậm chí có thể quan sát hai người yêu, họ là hai và một cùng nhau. Đó yêu kẻ thù của mình, nhưng làm sao bạn có thể yêu bản là nghịch lí của tình yêu, và đó là cái đẹp của nó - họ là thân mình được? Chỉ mỗi bạn có đó, một mình. Tình hai, vâng, họ là hai; và vậy mà họ lại không là hai, họ là yêu có thể tồn tại giữa cái hai, phân cực; làm sao bạn có một. Nếu cái một này mà không xảy ra thế thì tình yêu thể yêu bản thân mình được? Với tâm trí Hi Lạp, chính là không thể có được. Họ có thể làm cái gì đó khác nhân ý tưởng về yêu bản thân mình là dở hơi: với tình yêu, danh tình yêu. Nếu họ vẫn là hai và không là một, thế cần có người khác. thì tình yêu đã không xảy ra. Và nếu bạn chỉ một mình và không có ai khác, thế nữa tình yêu cũng không thể có được. 3 Bộ các bản kinh cổ của Ấn Độ | 63 27/02/2010 - 1/ 32 64 | Tình yêu là hiện tượng nghịch lí. Nó cần hai ở chỗ đam mê mù quáng; tình yêu là hương thơm của trái tim đầu tiên, và ở chỗ cuối cùng nó cần hai để tồn tại như im lặng, an bình, mang tính thiền. Tình yêu chẳng có một. Nó là điều bí ẩn lớn lao nhất; nó là câu đó lớn lao liên quan gì tới sinh học hay hoá học hay hoóc môn. nhất. Tình yêu là chuyến bay của tâm thức bạn vào cõi giới cao hơn, bên ngoài vật chất và bên ngoài thân thể. Khoảnh khắc bạn hiểu tình yêu là cái gì đó siêu việt, thế thì tình yêu không còn là câu hỏi nền tảng nữa. Câu hỏi Làm sao tôi có thể yêu tốt hơn? nền tảng là làm sao siêu việt lên trên thân thể, làm sao biết cái gì đó bên trong bạn ở cõi bên kia - bên kia tất cả Tình yêu là đủ cho chính nó. Nó không cần tốt hơn. Nó là hoàn hảo như nó đấy; nó không được ngụ ý phải hoàn hảo hơn theo bất kì cách nào. Chính ham muốn này chỉ ra hiểu lầm về tình yêu và bản chất của nó. Bạn có thể có vòng tròn hoàn hảo được không? Mọi vòng tròn đều hoàn hảo rồi; nếu chúng không hoàn hảo, chúng không phải là vòng tròn. Hoàn hảo về bản chất là vòng tròn và cùng điều đó cũng là luật về tình yêu. Bạn không thể yêu ít hơn, và bạn cũng không thể yêu nhiều hơn - bởi vì nó không phải là số lượng. Nó là chất lượng, cái không thể đo được. Chính câu hỏi của bạn chỉ ra rằng bạn chưa bao giờ nếm trải tình yêu là gì, và bạn đang cố gắng che giấu việc không có tình yêu của mình trong ham muốn biết "làm sao yêu tốt hơn." Không người nào biết tới tình yêu lại có thể hỏi câu hỏi này. những cái đo được. Đó là ý nghĩa của từ matter - vật chất. Nó bắt nguồn từ gốc tiếng Phạn, matra, có nghĩa là việc đo; nó nghĩa là cái có thể được đo. Từ meter (mét) bắt nguồn từ cùng gốc này. Câu hỏi nền tảng là làm sao vượt ra ngoài cái đo được và đi vào trong cái không đo được. Nói cách khác, làm sao đi vượt ra ngoài vật chất và mở mắt bạn hướng tới tâm thức nhiều hơn. Và không có giới hạn cho tâm thức - bạn càng trở nên có ý thức, bạn càng nhận ra nhiều thứ nữa có thể có phía trước. Như bạn đạt tới một đỉnh, thì đỉnh khác nảy sinh phía trước bạn. Nó là cuộc hành hương vĩnh hằng. Tình yêu là sản phẩm phụ của tâm thức phát sinh. Nó cũng giống như hương thơm của hoa. Đừng tìm nó ở rễ; nó không có đó. Sinh học của bạn là rễ; tâm thức của bạn là việc nở hoa. Khi bạn trở thành ngày một là bông sen- tâm thức mở ra, bạn sẽ ngạc nhiên - giật lùi lại - với một kinh nghiêm vô cùng, điều chỉ có thể được gọi Tình yêu phải được hiểu, không như mê đắm sinh học - cái đó là thèm khát. Cái đó tồn tại trong tất cả các con vật; không có gì đặc biệt về nó cả; nó tồn tại ngay cả trong cây cối. Nó là cách thức tự nhiên của sinh sản. là tình yêu. Bạn tràn đầy với niềm vui thế, tràn đầy với phúc lạc thế, từng thớ thịt của con người bạn đều nhảy múa với niềm cực lạc. Bạn giống hệt như đám mây mưa muốn mưa xuống và mưa rào xuống. Chẳng có gì tâm linh trong nó cả và chẳng có gì đặc biệt cho con người. Cho nên điều đầu tiên là phải phân biệt cho rõ ràng giữa thèm khát và tình yêu. Thèm khát là | 65 27/02/2010 - 1/ 33 66 | Khoảnh khắc bạn tràn ngập với phúc lạc, niềm khao biết tới như sự hoàn hảo lớn lao nhất trên thế giới. Nó khát vô cùng nảy sinh trong bạn để chia sẻ nó. Việc chia không bao giờ ít hơn, và không bao giờ nhiều hơn. sẻ nó là tình yêu. Nhưng chính giáo dục của chúng ta mới thần kinh Tình yêu không phải là cái gì đó mà bạn có thể nhận thế, ốm yếu về mặt tâm lí tới mức nó phá huỷ đi tất cả được từ ai đó còn chưa đạt tới phúc lạc - và đây là nỗi mọi khả năng của trưởng thành bên trong. Bạn được dạy khổ của toàn thể thế giới. Mọi người đều hỏi xin được từ ngay lúc ban đầu phải là người hoàn hảo, và thế thì yêu, và giả vờ yêu. Bạn không thể yêu được bởi vì bạn một cách tự nhiên bạn sẽ cứ áp dụng những ý tưởng không biết tâm thức là gì. Bạn không biết satyam, hoàn hảo của mình cho mọi thứ, kể cả cho tình yêu. shivam, sundram; bạn không biết chân lí, bạn không biết kinh nghiệm về điều thiêng liêng, và bạn không biết hương thơm của cái đẹp. Bạn có cái gì để cho? Bạn trống rỗng thế, bạn là lỗ hổng thế... Chẳng cái gì phát Mới hôm nọ tôi bắt gặp một phát biểu: Người hoàn hảo là người nhận nỗi đau lớn, và cho người khác nỗi đau còn lớn hơn. Và kết quả chỉ là một thế giới khổ. triển trong bản thể bạn, chẳng cái gì xanh tươi. Không Mọi người đều cố gắng là hoàn hảo. Và khoảnh có hoa bên trong bạn; mùa xuân của bạn còn chưa tới. khắc ai đó bắt đầu cố gắng được hoàn hảo, người đó bắt Tình yêu là sản phẩm phụ. Khi mùa xuân tới và bạn bỗng nhiên bắt đầu ra hoa, nở hoa, và bạn toả ra hương thơm tiềm năng của mình - việc chia sẻ hương thơm đó, việc chia sẻ sự duyên dáng đó, việc chia sẻ cái đẹp đó là tình yêu. đầu trông đợi mọi người khác cũng hoàn hảo. Người đó bắt đầu kết án mọi người, người đó bắt đầu xúc phạm mọi người. Đó là điều tất cả các cái gọi là thánh nhân của bạn đã từng làm trong nhiều thời đại. Đó là điều các tôn giáo đã làm cho bạn - đầu độc bản thể bạn bằng ý tưởng về hoàn hảo. Tôi không muốn làm tổn thương bạn nhưng tôi bất lực, tôi phải nói chân lí cho bạn: Bạn không biết tình yêu là gì. Bạn không thể biết được bởi vì bạn còn chưa đi sâu hơn vào trong tâm thức của mình. Bạn chưa kinh nghiệm bản thân mình, bạn chẳng biết gì về mình là ai. Trong mù quáng này, trong cái dốt nát này, trong cái vô thức này, tình yêu không phát triển. Đây là sa mạc mà bạn đang sống trong đó. Trong bóng tối này, trong sa Bởi vì bạn không thể hoàn hảo được, bạn bắt đầu thấy mặc cảm, bạn đánh mất sự kính trọng bản thân mình. Và người đã đánh mất sự kính trọng bản thân mình thì cũng làm mất đi tất cả chân giá trị của con người. Lòng kiêu hãnh của bạn đã bị chà nát, nhân cách của bạn đã bị phá huỷ bởi những từ mĩ miều như hoàn hảo. mạc này, không có khả năng cho tình yêu nở hoa. Con người không thể hoàn hảo được. Vâng, có cái Trước hết bạn phải tràn đầy ánh sáng, và tràn đầy niềm vui - tràn đầy tới mức bạn bắt đầu tuôn trào. Năng lượng tuôn trào đó là tình yêu. Thế thì tình yêu được gì đó mà con người có thể kinh nghiệm, nhưng cái đó ở bên ngoài khái niệm thông thường của con người. Chừng nào con người còn chưa kinh nghiệm được cái gì | 67 27/02/2010 - 1/ 34 68 | đó của điều thiêng liêng, con người không thể biết được Khoảnh khắc bạn nói với ai đó "Anh yêu em," bạn tới sự hoàn hảo. không biết mình đang nói gì đâu. Bạn không biết rằng Hoàn hảo không phải là cái gì đó giống như kỉ luật; nó không phải là cái gì đó bạn có thể thực hành. Nó đó chỉ là thèm khát ẩn nấp đằng sau từ đẹp đẽ: yêu. Nó sẽ biến mất đấy. Nó rất tạm thời. không phải là cái gì đó bạn phải trải qua tập luyện để Tình yêu là cái gì đó vĩnh hằng. Nó là kinh nghiệm có. Nhưng đó là điều vẫn được dạy cho mọi người, và của vị phật, không phải của người vô ý thức mà cả thế kết quả là thế giới đầy rẫy những kẻ đạo đức giả, những giới toàn là họ. Chỉ rất ít người mới biết tình yêu là gì, người biết rất rõ rằng họ là lỗ hổng và trống rỗng, và cùng những người đó là những người thức tỉnh nhất, nhưng họ cứ giả vờ đủ mọi loại phẩm chất vốn không là chứng ngộ nhất, những đỉnh cao nhất của tâm thức con gì ngoài những từ trống rỗng. người. Khi bạn nói với ai đó, "Anh yêu em," bạn đã bao Nếu bạn thực sự muốn biết tình yêu, quên về yêu đi giờ nghĩ bạn ngụ ý gì không? Đấy chỉ là mê đắm sinh và nhớ tới thiền. Nếu bạn muốn đem hoa hồng vào khu học giữa hai giới sao? Thế thì một khi bạn đã thoả mãn vườn của mình, quên hoa hồng đi và chăm nom tới bụi sự thèm muốn con vật của mình thì tất cả mọi cái gọi là hồng. Cho nó chất nuôi dưỡng, tưới nước cho nó, chăm tình yêu sẽ biến mất. Nó chỉ là cơn đói và bạn đã đáp sóc để nó nhận được đủ ánh mặt trời, nước. Nếu mọi ứng cho cơn đói của mình và bạn được kết thúc. Cùng thứ đều được chăm sóc, vào đúng thời gian hoa hồng người đàn bà đó đang đi tìm điều đẹp nhất trên thế giới, được định mệnh tới. Bạn không thể đem chúng tới sớm cùng người đàn ông đó đang có vẻ giống như Alexander hơn, bạn không thể buộc chúng nở sớm hơn. Và bạn Đại Đế - bạn bắt đầu nghĩ làm sao gạt bỏ người này đi! không thể yêu cầu hoa hồng hoàn hảo hơn. Phải rất sáng tỏ mới hiểu được bức thư này do Bạn đã bao giờ thấy hoa hồng không hoàn hảo Paddy viết cho người yêu Maureen của mình: chưa? Bạn còn muốn làm cái gì hơn nữa? Mọi hoa hồng trong tính duy nhất của nó đều hoàn hảo rồi. Nhảy múa Em Maureen yêu dấu của anh, trong gió, trong mưa, trong ánh mặt trời... bạn không Anh sẽ trèo lên đỉnh núi cao nhất vì em, và bơi trong vùng biển hoang vắng nhất vì em. Anh sẽ chịu đựng bất kì gian nan nào để có được một khoảnh khắc thể thấy được cái đẹp vô cùng, niềm vui tuyệt đối đó sao? Bông hồng bình thường nhỏ bé vẫn toả ra sự huy hoàng ẩn kín của sự tồn tại. bên em. Tình yêu là hoa hồng trong bản thể bạn. Nhưng Yêu em vô cùng, Paddy. T.B. Anh sẽ đến gặp em vào đêm thứ sáu nếu trời không mưa. chuẩn bị bản thể bạn đi - xua tan bóng tối và vô ý thức. Trở nên ngày một tỉnh táo và nhận biết, và tình yêu sẽ tới theo cách riêng của nó, vào thời điểm riêng của nó. Bạn không cần phải lo âu về nó. Và bất kì khi nào nó tới, nó bao giờ cũng hoàn hảo. | 69 27/02/2010 - 1/ 35 70 | Tình yêu là kinh nghiệm tâm linh - chẳng liên quan đây. Nhưng phải mất chút thời gian để gắn tất cả những gì tới dục và chẳng liên quan gì tới thân thể, nhưng cái kinh nghiệm này lại và để nhớ rằng có lẽ đây chính là gì đó cần làm với bản thể bên trong nhất. Nhưng bạn tình yêu là gì. Dần dần, nó chìm vào trong bản thể bạn. thậm chí còn chưa đi vào trong ngôi đền riêng của mình. Bạn không biết chút nào về mình là ai, và bạn đang cố gắng tìm ra cách yêu tốt hơn. Trước hết, cứ là bản thân mình đi; trước hết biết bản thân mình, và tình yêu sẽ tới như phần thưởng. Nó là phần thưởng từ cõi bên kia đấy. Nó mưa rào lên bạn giống như hoa... trút Chỉ các nhà huyền môn mới biết yêu. Khác hơn nhà huyền môn, không có loại người nào đã bao giờ kinh nghiệm tình yêu. Tình yêu là độc quyền tuyệt đối của nhà huyền môn. Nếu bạn muốn biết yêu bạn sẽ phải đi vào trong thế giới của các nhà huyền môn. đầy bản thể bạn. Và nó cứ mưa rào lên bạn, và nó đem Jesus nói, "Thượng đế là tình yêu." Ông ấy đã là lại niềm khao khát vô cùng để chia sẻ. một thành phần của trường phái huyền bí, Essene, một Theo ngôn ngữ con người việc chia sẻ đó chỉ có thể được gợi ra bởi từ yêu. Nó không nói nhiều, nhưng nó chỉ ra chiều hướng đúng. trường phải cổ đại của các nhà huyền môn. Nhưng có lẽ ông ấy đã không tốt nghiệp qua trường phái huyền bí đó, bởi vì điều ông ấy nói là không đúng. Thượng đế không phải là tình yêu, tình yêu là Thượng đế - và khác Tình yêu là cái bóng của tỉnh táo, của tâm thức. biệt là vô cùng; nó không chỉ là việc đổi từ đâu. Khoảnh Ngày một ý thức hơn, và tình yêu sẽ tới khi bạn trở nên khắc bạn nói Thượng đế là tình yêu, bạn đơn giản nói ý thức hơn. Nó là vị khách tới thăm, dứt khoát tới với rằng tình yêu chỉ là một thuộc tính của Thượng đế. Ngài những người đã sẵn sàng và được chuẩn bị để đón nhận còn là trí huệ nữa chứ, ngài cũng còn là từ bi nữa, ngài nó. Bạn thậm chí còn không sẵn sàng để nhận ra nó! cũng còn là khoan dung, ngài có thể là hàng triệu thứ Nếu tình yêu tới cửa nhà bạn, bạn sẽ không nhận ra nó bên cạnh tình yêu; tình yêu chỉ là một trong các thuộc đâu. Nếu tình yêu gõ cửa nhà bạn, bạn có thể tìm ra cả tính của Thượng đế. nghìn lẻ một cớ; bạn có thể nghĩ có lẽ đấy là cơn gió mạnh nào đó, hay cái cớ khác nào đó; bạn sẽ không mở cửa. Và cho dù bạn mở cửa ra thì bạn sẽ không nhận ra tình yêu bởi vì bạn chưa bao giờ gặp tình yêu trước đây; làm sao bạn có thể nhận ra nó được? Và trong thực tế, ngay cả việc làm cho nó thành một thuộc tính nhỏ của Thượng đế cũng rất phi lí và phi logic, bởi vì Thượng đế là tình yêu thế thì ngài không thể "công bằng" được. Nếu Thượng đế là tình yêu thế thì ngài không thể đủ độc ác để ném kẻ tội đồ xuống địa Bạn có thể nhận ra chỉ cái gì đó bạn biết. Khi tình ngục vĩnh hằng. Nếu Thượng đế là tình yêu thì Thượng yêu tới lần đầu tiên và rót đầy bản thể bạn, bạn bị tràn đế không thể là luật được. Một nhà huyền môn Sufi vĩ ngập tuyệt đối và bị choáng ngợp. Bạn không biết điều đại, Omar Khayyam, biểu lộ hiểu biết nhiều hơn Jesus gì đang xảy ra. Bạn biết trái tim mình đang nhảy múa, khi ông ấy nói, "Ta sẽ tiếp tục chỉ là bản thân ta. Ta bạn biết bạn được bao quanh bởi âm nhạc tinh tú, bạn không định chú ý gì tới các tu sĩ và người thuyết giảng biết hương thơm mà bạn chưa bao giờ biết tới trước bởi vì ta tin cậy rằng tình yêu của Thượng đế là đủ vĩ | 71 27/02/2010 - 1/ 36 72 | đại rồi: ta không thể phạm vào tội là có thể lớn hơn tình mặt. Khi chân lí được tìm thấy, người tìm kiếm không yêu của ngài. Cho nên sao phải lo nghĩ? Bàn tay chúng còn nữa; và khi người tìm kiếm hiện hữu, chân lí không ta nhỏ bé và tội lỗi chúng ta cũng nhỏ bé. Tầm với của có ở đâu cả." chúng ta nhỏ bé; làm sao chúng ta có thể phạm tội mà tình yêu của Thượng đế không thể dung thứ được? Nếu Thượng đế là tình yêu thì ngài không thể hiện diện vào ngày phán xử cuối cùng để lọc ra thánh nhân và tống phần còn lại gồm hàng triệu và hàng triệu người vào địa ngục vĩnh hằng." Chân lí và người tìm kiếm không thể cùng tồn tại với nhau. Bạn và tình yêu không thể tồn tại cùng nhau. Không có sự đồng tồn tại nào là có thể: Hoặc bạn hoặc tình yêu, bạn có thể chọn. Cha mẹ đang bảo con cái, "Bố mẹ yêu các con" - và họ là những người phá huỷ con cái mình. Họ là những người đem cho con cái mình Giáo huấn của Essenes chính là điều đối lập; Jesus đủ mọi loại định kiến, đủ mọi loại mê tín chết. Họ là trích dẫn lầm. Có lẽ ông ấy đã không được bắt rễ sâu những người đè nặng con cái mình bằng toàn thể đống lắm vào trong giáo huấn của họ. Giáo huấn của họ là, rác rưởi mà nhiều thế hệ đã từng mang và từng thế hệ "Tình yêu là Thượng đế." Điều đó là khác biệt vô cùng. lại cứ truyền nó cho thế hệ khác. Sự điên khùng cứ tiếp Bây giờ Thượng đế trở thành chỉ là một thuộc tính của diễn... trở thành như núi. tình yêu; bây giờ Thượng đế trở thành chỉ là một phẩm chất của kinh nghiêm vô cùng về tình yêu. Bây giờ Thượng đế không còn là người mà chỉ là kinh nghiệm của những người đã biết tới tình yêu. Bây giờ Thượng đế trở thành điều phụ cho tình yêu. Và tôi nói với bạn, phái Essenes là đúng đấy. Tình yêu có giá trị tối thượng, việc nở hoa cuối cùng. Không có gì bên ngoài nó; do đó, bạn không thể làm hoàn thiện nó được. Vậy mà tất cả các cha mẹ vẫn cứ cho rằng họ yêu con cái mình. Nếu họ thực sự yêu con cái mình, họ sẽ không muốn con cái mình là hình ảnh của mình, bởi vì họ chỉ khổ chứ không gì khác. Kinh nghiệm về cuộc sống của họ là gì? Thuần khổ sở, đau đớn... cuộc sống đã không phải là phúc lành cho họ, mà là tai ương. Và dầu vậy họ vẫn muốn con cái mình giống như họ. Thực tế, trước khi bạn đạt tới nó bạn sẽ phải biến mất. Khi tình yêu có đó bạn sẽ không có đó. Tôi đã là khách trong một gia đình. Tôi ngồi trong khu vườn của họ vào buổi tối. Mặt trời đã lặn và lúc đó là buổi tối im lặng, thật đẹp. Chin bay về cây cối, và Nhà huyền môn phương Đông vĩ đại, Kabir, có một đứa trẻ nhỏ của gia đình đó đang ngồi bên cạnh tôi. Tôi phát biểu rất có ý nghĩa - một phát biểu mà chỉ có thể hỏi nó, "Cháu có biết cháu là ai không?" Và trẻ con thì được nêu ra bởi một người đã kinh nghiệm, đã hiểu ra, sáng tỏ hơn, cảm nhận hơn người lớn, bởi vì người lớn người đã đi vào chốn linh thiêng bên trong của thực tại đã bị làm hư hỏng, biến chất, ô nhiễm với đủ mọi loại ý tối thượng. Phát biểu đó là, "Ta đã từng tìm kiếm chân thức hệ, tôn giáo. Đứa trẻ nhỏ đó nhìn tôi và nó nói, lí, nhưng điều kì lạ phải nói rằng chừng nào người tìm "Bác hỏi cháu một câu hỏi rất khó." kiếm còn có đó, thì chân lí không được tìm thấy. Và khi chân lí được tìm thấy, ta nhìn xung quanh... ta vắng Tôi nói, "Khó gì trong đấy?" | 73 27/02/2010 - 1/ 37 74 | Nó nói, "Khó là ở chỗ cháu chỉ là đứa trẻ con của diễn viên, kẻ đạo đức giả từ ngay lúc ban đầu, một bố mẹ cháu như cháu có thể nhớ, bất kì khi nào có chính khách. khách tới, ai đó nói mắt cháu giống mắt bố cháu, ai đó nói mũi cháu giống mũi mẹ cháu, ai đó nói mặt cháu giống mặt bác cháu. Cho nên cháu không biết cháu là ai cả, bởi vì chẳng ai nói điều gì có vẻ giống cháu." Tất cả chúng ta đều đang sống trong thế giới này nơi cha mẹ, thầy giáo, tu sĩ - mọi người đều làm biến chất bạn, thay thế bạn, lấy đi trung tâm khỏi bản thân bạn. Nỗ lực của tôi là trao trung tâm của bạn lại cho Nhưng đây là điều đang được làm cho mọi đứa trẻ. bạn. Tôi gọi điều này là "thiền" định tâm. Tôi muốn bạn Bạn không để cho đứa trẻ một mình kinh nghiệm bản đơn giản là bản thân mình, với việc tự kính trọng mình thân nó, và bạn không để cho đứa trẻ trở thành bản thân lớn lao, với chân giá trị của việc biết rằng sự tồn tại cần nó. Bạn cứ chất lên đứa trẻ những tham vọng không tới bạn - và thế thì bạn có thể bắt đầu tìm kiếm bản thân được thoả mãn của mình. Mọi cha mẹ đều muốn con mình. Trước hết đi tới trung tâm, và thế rồi bắt đầu tìm mình là hình ảnh của họ. kiếm bạn là ai. Nhưng đứa trẻ có định mệnh của riêng nó; nếu nó Việc biết khuôn mặt nguyên thuỷ của mình là bắt trở thành hình ảnh của bạn thì nó sẽ không bao giờ trở đầu của cuộc sống tình yêu, của cuộc sống lễ hội. Bạn thành bản thân nó. Và không trở thành bản thân mình, sẽ có khả năng cho thật nhiều tình yêu - bởi vì nó không bạn sẽ không bao giờ cảm thấy được mãn nguyện; bạn phải là cái gì đó có thể cạn kiệt. Nó là vô hạn, nó không sẽ không bao giờ cảm thấy thoải mái với sự tồn tại. Bạn thể bị cạn kiệt. Và bạn càng cho nó nhiều, bạn càng trở bao giờ cũng sẽ trong hoàn cảnh bỏ lỡ cái gì đó. nên có khả năng cho nó. Cha mẹ bạn yêu bạn, và họ cũng bảo bạn rằng bạn Kinh nghiệm lớn lao nhất trong cuộc sống là khi phải yêu họ bởi vì họ là bố bạn, họ là mẹ bạn. Đó là bạn đơn giản cho mà không có điều kiện gì, không có hiện tượng kì lạ và không ai dường như nhận biết về trông đợi gì ngay cả một lời cám ơn đơn giản. Ngược điều đó. Chỉ bởi vì bạn là mẹ không có nghĩa là đứa trẻ lại, tình yêu đích thực, chân thực cảm thấy biết ơn phải yêu bạn đâu. Bạn phải đáng yêu chứ; việc là mẹ người đã chấp nhận tình yêu của mình. Người đó có thể của bạn là không đủ. Bạn có thể là bố, nhưng điều đó bác bỏ nó chứ. không có nghĩa là tự động bạn trở nên đáng yêu. Chỉ bởi vì bạn là bố không tạo ra cảm giác yên thương vô cùng trong đứa trẻ đâu. Nhưng điều đó lại được trông đợi... và đứa trẻ đáng thương không biết phải làm gì. Nó bắt đầu giả vờ: đó là cách thức có thể duy nhất. Nó bắt đầu mỉm cười khi không có nụ cười trong trái tim nó; nó bắt đầu biểu lộ tình yêu, sự kính trọng, lòng biết ơn - và tất cả những cái đó chỉ là giả dối. Nó trở thành một Khi bạn bắt đầu cho tình yêu với ý thức sâu sắc về lòng biết ơn với tất cả những người chấp nhận nó, thì bạn sẽ ngạc nhiên rằng bạn đã trở thành hoàng đế - không còn là kẻ ăn xin đòi hỏi tình yêu bằng bình bát ăn xin, gõ vào mọi cánh cửa. Và những người mà bạn gõ lên cửa của họ, không thể cho bạn tình yêu được; bản thân họ là những kẻ ăn xin. Kẻ ăn xin đang đòi hỏi ở người khác tình yêu và cảm thấy thất vọng, giận dữ, bởi | vì tình yêu không tới. Nhưng điều này chắc chắn xảy ra. Tình yêu thuộc vào thế giới của các hoàng đế, không của kẻ ăn xin. Và một người là hoàng đế khi người đó tràn đầy tình yêu tới mức người đó có thể cho nó mà không có điều kiện nào. Thế rồi một điều ngạc nhiên lớn hơn lại đến: Khi bạn bắt đầu đem tình yêu của mình cho bất kì ai, ngay cả người lạ, thì vấn đề không phải là bạn trao nó cho ai - chính niềm vui của việc cho lại nhiều tới mức ai còn để ý tới người ở đầu nhận nữa? Khi không gian này đi vào trong bản thể bạn, bạn cứ cho từng người và mọi người - không chỉ con người mà cả con vật, cho cây cối, cho các vì sao xa xăm, bởi vì tình yêu là cái gì đó có thể được truyền ngay cả cho vì sao xa xăm nhất chỉ bởi cái nhìn yêu thương của bạn. Cũng như cái chạm của bạn, tình yêu có thể được truyền cho cây cối. Không nói một lời... nó có thể được truyền đạt trong im lặng tuyệt đối. Nó không cần được nói ra, tự bản thân nó tuyên bố rồi. Nó có những cách riêng của nó để đạt tới chính các chiều sâu, vào trong bản thể bạn. Trước hết tràn đầy tình yêu, thế rồi chia sẻ xảy ra. Và thế rồi sự ngạc nhiên lớn... rằng khi bạn cho, bạn bắt đầu nhận từ những cội nguồn không biết, từ những góc không biết, từ những người không biết, từ cây cối, từ dòng sông, từ núi non. Từ tất cả mọi ngóc ngách của sự tồn tại tình yêu bắt đầu mưa rào lên bạn. Bạn càng cho nhiều, bạn càng nhận nhiều. Cuộc sống trở thành hoàn toàn là điệu vũ tình yêu. 75 27/02/2010 - 1/ 38 76 | | Phần hai Từ thân thuộc tới quan hệ Khoảnh khắc bạn cảm thấy mình không còn phụ thuộc vào bất kì ai, sẽ có bình thản sâu sắc và im lặng sâu sắc lắng đọng bên trong, buông bỏ, thảnh thơi. Điều đó không có nghĩa là bạn dừng yêu. Ngược lại, lần đầu tiên bạn biết một phẩm chất mới, một chiều hướng mới của tình yêu - tình yêu không mang tính sinh học, tình yêu ở gần sự thân mật hơn bất kì quan hệ nào. Đó là lí do tại sao tôi thậm chí không dùng từ tình bạn, bởi vì cái "tình" đó đã nhấn chìm biết bao nhiêu người. 77 27/02/2010 - 1/ 39 78 | | 79 27/02/2010 - 1/ 40 80 | Người yêu chấm dứt, tình yêu tiếp tục - nó là sự liên tục. Nó là động từ, không là danh từ. Chương năm Và tại sao chúng ta lại qui cái đẹp của quan hệ thành thân thuộc? Sao chúng ta lại vội vã thế? Bởi vì Tuần trăng mật không bao giờ chấm dứt quan hệ là không an ninh, còn thân thuộc là an ninh. Thân thuộc có sự chắc chắn; quan hệ chỉ là sự gặp gỡ của hai người lạ, có thể chỉ là ở qua đêm và đến sáng chúng ta nói lời tạm biệt. Ai biết điều gì sẽ xảy ra ngày mai? Và chúng ta sợ tới mức chúng ta muốn làm cho điều đó chắc chắn, chúng ta muốn làm cho điều đó thành dự đoán được. Chúng ta muốn ngày mai sẽ tương ứng với ý tưởng của chúng ta; chúng ta không cho phép nó tự do có cách nói riêng của nó. Cho nên chúng ta lập tức qui mọi động từ thành danh từ. Tình yêu không phải là thân thuộc. Tình yêu tạo quan hệ, nhưng nó không phải là thân thuộc. Thân thuộc là cái gì đó bị chấm dứt. Thân thuộc là danh từ; dấu chấm hết đã tới, tuần trăng mật qua đi. Bây giờ không có niềm vui, không có nhiệt tình, bây giờ tất cả đều chấm dứt. Bạn có thể mang nó đi tiếp, chỉ để giữ lời hứa của mình. Bạn có thể mang nó đi tiếp bởi vì điều đó là thoải mái, thuận tiện, ấm cúng. Bạn có thể mang nó đi Bạn đang trong tình yêu với người đàn bà hay người đàn ông và lập tức bạn bắt đầu nghĩ về lấy nhau. Làm cho nó thành hợp đồng pháp lí. Tại sao? Làm sao luật pháp lại bước vào tình yêu? Luật pháp bước vào tình yêu bởi vì tình yêu không có đó. Nó chỉ là tưởng tượng, và bạn biết tưởng tượng sẽ biến mất. Trước khi nó biến mất phải giải quyết nó, trước khi nó biến mất phải làm điều gì đó để cho nó trở thành không thể tách rời được. tiếp bởi vì không có cái gì khác để làm. Bạn có thể Trong một thế giới tốt hơn, với nhiều người mang mang nó đi tiếp bởi vì nếu bạn phá vỡ nó, nó sẽ tạo ra tính thiền hơn, với thêm ít người chứng ngộ lan toả nhiều rắc rối cho bạn... Thân thuộc nghĩa là cái gì đó khắp trái đất, mọi người sẽ yêu, yêu mênh mông, nhưng đầy đủ, kết thúc, đóng kín. tình yêu của họ sẽ vẫn còn là quan hệ, không là thân Tình yêu không bao giờ là thân thuộc; tình yêu là quan hệ. Nó bao giờ cũng là dòng sông, tuôn chảy, không dứt. Tình yêu không biết tới chấm hết; tuần trăng mật bắt đầu nhưng không bao giờ chấm dứt. Nó không giống như tiểu thuyết bắt đầu tại điểm nào đó và kết thúc tại điểm nào đó. Nó là hiện tượng đang tiếp diễn. thuộc. Và tôi không nói rằng tình yêu của họ sẽ chỉ là tạm thời. Có mọi khả năng tình yêu của họ sẽ đi sâu hơn tình yêu của bạn, có thể có phẩm chất thân mật cao hơn, có thể có cái gì đó mang tính thơ ca nhiều hơn và mang tính thượng đế nhiều hơn trong nó. Và có mọi khả năng tình yêu của họ có thể kéo dài hơn cái gọi là thân thuộc | 81 27/02/2010 - 1/ 41 82 | của bạn kéo dài. Nhưng điều đó sẽ không được đảm bảo xuôi sông Hằng rồi; cô ấy là ai đó khác, hoàn toàn khác. bằng luật pháp, bằng toà án, bằng cảnh sát. Sự đảm bảo Lại quan hệ, lại bắt đầu, đừng coi điều đó là cho không. sẽ là cái bên trong. Nó sẽ là cam kết từ trái tim, nó sẽ là giao cảm im lặng. Và người đàn ông bạn ngủ cùng đêm hôm trước, nhìn vào khuôn mặt anh ấy vào buổi sáng. Anh ấy Nếu bạn tận hưởng việc sống cùng ai đó, bạn sẽ không còn là cùng người đó nữa, biết bao nhiêu điều đã muốn tận hưởng nó ngày một nhiều hơn. Nếu bạn tận thay đổi rồi. Biết bao nhiêu điều, nhiều không tính được hưởng thân mật, bạn sẽ muốn thám hiểm thân mật này đã thay đổi. Đó là khác biệt giữa vật và người. Đồ đạc ngày một nhiều hơn. Và có vài bông hoa của tình yêu trong phòng vẫn như cũ, nhưng người đàn ông và đàn chỉ nở ra sau thân mật lâu dài. Có những bông hoa thời bà, họ không còn như cũ nữa. Lại thám hiểm, lại bắt vụ nữa; trong vòng sáu tuần chúng có đó, trong mặt trời, đầu. Đó là điều tôi ngụ ý bởi việc quan hệ. nhưng trong vòng sáu tuần thôi rồi chúng sẽ mất vĩnh viễn. Có những bông hoa phải mất hàng năm mới tới, và có những bông hoa phải mất nhiều năm mới tới. Càng mất nhiều thời gian, nó càng đi sâu hơn. Nhưng nó phải là cam kết từ trái tim này tới trái tim kia. Nó thậm chí không được phát ngôn ra, bởi vì nói ra nó là làm tầm thường nó. Nó phải là cam kết im lặng; mắt sang mắt, tim sang tim, bản thể sang bản thể. Nó phải được hiểu, không được nói ra. Việc quan hệ nghĩa là bạn bao giờ cũng bắt đầu, bạn liên tục cố gắng trở nên quen thuộc. Lặp đi lặp lại, bạn tự giới thiệu mình với nhau. Bạn đang cố gắng nhìn nhiều khía cạnh của cá tính người kia. Bạn đang cố gắng thấm ngày một sâu hơn vào cõi tình cảm bên trong của người đó, vào những chỗ thầm kín sâu sắc của bản thể người đó. Bạn đang cố gắng làm sáng tỏ một bí ẩn mà không thể được làm sáng tỏ. Đó là niềm vui của tình yêu: thám hiểm tâm thức. Quên thân thuộc đi và học quan hệ. Và nếu bạn quan hệ, và không qui nó thành thân Một khi bạn trong thân thuộc bạn bắt đầu coi nhau thuộc, thế thì người kia sẽ trở thành tấm gương cho bạn. như được cho không - đó là điều phá huỷ đi mọi chuyện Thám hiểm người đó, không nhận biết nhưng bạn sẽ tình. Người đàn bà nghĩ cô ấy biết người đàn ông, người thám hiểm bản thân mình nữa. Đi sâu hơn vào trong đàn ông nghĩ anh ấy biết người đàn bà. Chẳng ai biết người khác, biết tình cảm của người đó, ý nghĩ của cả! Không thể nào biết được người khác, người khác người đó, xúc động sâu hơn của người đó, bạn sẽ biết vẫn còn là bí ẩn. Và coi người khác như cho không là xúc động sâu hơn của mình nữa. Những người yêu trở xúc phạm, là bất kính. thành tấm gương cho nhau, và thế thì tình yêu trở thành Nghĩ rằng bạn biết vợ mình là rất, rất bạc bẽo. Làm thiền. sao bạn có thể biết được người đàn bà? Làm sao bạn có Thân thuộc là xấu, việc quan hệ là đẹp. thể biết được người đàn ông? Họ là những quá trình, họ không phải là đồ vật. Người đàn bà mà bạn biết hôm qua không có đó hôm nay. Biết bao nhiêu nước đã chảy Trong thân thuộc cả hai người đều trở nên mù với nhau. Nghĩ mà xem, đã bao lâu rồi kể từ khi bạn nhìn | thẳng vào vợ mình mắt với mắt? Đã bao lâu rồi kể từ khi bạn nhìn vào chồng mình? Có thể đến nhiều năm rồi. Ai nhìn vào vợ riêng của mình? Bạn đã coi điều đó như cho không tới mức bạn biết cô ấy rồi; còn gì ở đó nữa mà nhìn vào? Bạn quan tâm nhiều tới người lạ hơn là n...